40 năm, tôi vẫn giữ món quà của bạn

Ẩm thực
Rate this post

Món quà đầu tiên chúng ta dành tặng cho cha mẹ có phải là tiếng cười, tiếng gọi, tiếng bi bô yêu thương của cha mẹ và những bước đi đầu tiên trong cuộc đời? Tôi thường nghĩ, đó là món quà tuyệt vời đầu tiên mà người tặng và người nhận vừa đẹp, vừa trở nên thật ý nghĩa.

Còn món quà đầu tiên tôi mua cho mẹ, đó là chiếc vòng ngọc trai được bán ở biển Sầm Sơn cách đây hơn 40 năm.

Thời gian trôi nhanh như cuồng phong, giờ nhớ lại những kỉ niệm, cảm xúc của tôi như một đứa trẻ. Tôi nghĩ, với một người mẹ, dường như đứa trẻ nào cũng vậy, đều muốn nhỏ lại, để mẹ luôn bên mình mà không già đi. Tôi luôn nhớ chiếc nhẫn đó mẹ vẫn giữ, cất cẩn thận trong chiếc hộp sắt đã hoen gỉ theo thời gian. Một lúc sau, mẹ tôi mở ra xem rồi cất lại vào hộp.

Ngày đó tôi học lớp chín. Trước chuyến thăm Sầm Sơn, mẹ tôi nói với tôi: “Con ơi, con ít đi chơi, hồi nhỏ con vất vả lắm, nhà nghèo, nhưng mẹ vẫn dành dụm được ít tiền để đi cùng bạn bè. ” Vừa đưa tiền, mẹ vừa nói: “Thích thì mua!”.

Đến Sầm Sơn vừa mua được một chiếc vòng ngọc trai. Về đến nhà, tôi đưa cho mẹ chiếc vòng và trả lại số dư cho mẹ. Mẹ nói: “Sao mẹ không mua cho con?”. Tôi trả lời: “Con đưa tiền về cho mẹ mua đồ ăn cho cả nhà, ở Sầm Sơn con được ăn no!”.

Mẹ đứng trước gương đeo thử sợi dây chuyền trên cổ, nhìn một hồi bỗng dưng nước mắt lưng tròng, nước mắt cứ thế tuôn rơi… Thấy mẹ khóc, tự nhiên nước mắt tôi cũng chảy dài…

Ngày hai mẹ con gặp nhau, tôi (tác giả) luôn nhìn thấy món quà đầu tiên trên cổ mẹ
Ngày hai mẹ con gặp nhau, tôi (tác giả) luôn nhìn thấy món quà đầu tiên trên cổ mẹ

Đã 40 năm rồi, đôi khi nhớ lại món quà đầu tiên mẹ tặng, cảm giác như mới hôm qua. Tôi không phải là một người quá tài giỏi, nhưng đôi khi cô ấy nói: “Em rất tự hào về anh, Minh!”.

Con rất thích nhìn mẹ cười, hạnh phúc khi nghe mẹ nói: “Con tự hào về mẹ!”. Tôi nghĩ, chắc hẳn người mẹ nào cũng vậy, luôn tự hào khi sinh ra những đứa con. Đã nhiều lần tôi nói lời cảm ơn với mẹ, nhưng chưa một lần nói yêu mẹ, vì tôi mắc cỡ.

Mẹ đã cho tôi rất nhiều “món quà” vô giá, mẹ vừa là bố, vừa là mẹ, vừa là bạn của tôi. Gió cứ thổi, mưa cứ thổi, thời gian cứ bình lặng trôi qua đời mẹ …

Không có bố, mẹ dạy tôi cặn kẽ, từ những điều nhỏ nhặt nhất. Khi tôi 13 tuổi, lần đầu tiên mẹ dẫn tôi đi uống cà phê. Mẹ nói, đó là thức uống của người lớn, đừng bắt chước khi con chưa thực sự trưởng thành.

Giờ đây, mỗi sáng tôi cầm trên tay ly cà phê luôn có hình bóng mẹ với lòng biết ơn vô hạn, cùng với hương thơm của cà phê như một “điểm tựa” trong tâm hồn tôi. Hơn 30 năm xa mẹ, mẹ vẫn âm thầm lo lắng cho tôi. Để rồi mỗi khi trở về, dù đã già nhưng mẹ vẫn lo lắng từng miếng ăn, giấc ngủ cho tôi.

Đón con ở ga mỗi lần về, tay mẹ run run nắm chặt tay con như sợ mất tay, mất con…

Mùa Vu lan lại về, tôi lại ghi những lời trong lòng bấy lâu muốn nói nhưng đôi khi vẫn ngại không dám nói ra. Em yêu anh nhiều lắm, với những kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ về món quà đầu tiên là chiếc vòng ngọc em tặng anh ngày ấy …

Lê Minh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *