Bánh xèo ngày đầu đông lạnh ngon.

Ẩm thực
Rate this post

Nhắc đến Lạng Sơn là nhắc đến đặc sản vịt quay, lợn quay lá mắc mật nóng hổi, ​​thơm ngon. Cũng được cải biên từ món vịt nổi tiếng, bánh bao chao là món ăn đường phố bình dị nhưng đáng yêu.

Đã đến thành phố Lạng Sơn nhiều lần, nhưng không lần nào tôi không tìm đến quán bánh bèo. Cứ cuối thu đầu đông như thế này, gió mùa về từng đợt, trời chạng vạng lạnh, dạ dày cũng “biểu tình”.

Chạy xe trên phố một đoạn, lượn qua những khu chợ đông đúc, bất kể thế nào, tôi cũng có thể nghe thấy mùi hương thoảng trong gió. “Trời lạnh mà ăn chao là sướng nhất”, còn chần chừ gì nữa mà không dừng xe ngay thôi.

Ngồi trong ấm áp, nhìn cô bán hàng làm bánh, kể vài câu chuyện đợi bánh ra đĩa cũng là một niềm vui.

Món bánh có cái tên kỳ lạ này được người Lạng Sơn lý giải theo nhiều cách khác nhau. Dù do cách làm (bóp chao rồi đem chao cho nóng) hay phiên âm là “vịt chao”, bánh lọt cũng có nguồn gốc từ món ăn của người Tày Nùng vùng cao Đông Bắc.

Ở Lạng Sơn, bánh được bán quanh năm, nhưng đông khách nhất là từ cuối thu đến đầu đông, khoảng từ tháng 11 đến tháng 2 hàng năm.

Vỏ bánh là bột gạo tẻ, gạo nếp ngâm nước sền sệt, trộn thêm chút đỗ tương, khoai môn xay để tăng độ thơm giòn và tạo vị đặc trưng.

Bánh xèo nhìn giống như bánh rán, nhưng sự khác biệt ẩn chứa bên trong. Nhân bánh là thịt vịt chuẩn xứ Lạng, tẩm ướp sao cho đậm đà.

Đặc sản Lạng Sơn: Món bánh tráng phơi sương ngon lành ngày đầu đông - ảnh 2

Nhân thịt vịt đậm đà được gói trong chiếc bánh mềm thơm ngon.

\N

Vịt chọn phần thịt ức, chặt miếng vừa ăn, ướp với bột nêm, mì chính, bột nêm, rau húng, muối tiêu … theo từng người phục vụ riêng của từng hàng, để đến 3-4 tiếng. để nó được hấp thụ.

Người bán hàng múc một thìa lớn bột, ấn nhân thịt vịt vào giữa, bọc một lớp bột lên trên, nhanh tay cho bột không bị chảy rồi thả cả thìa bánh vào chảo đã thấm dầu. Âm thanh xèo xèo vui tai, bánh từ từ phồng lên đẹp mắt. Khi bánh chín, cô bán hàng vớt từng miếng để ráo dầu rồi cắt thành từng miếng nhỏ vừa ăn.

Bánh bày ra đĩa vẫn còn nóng hổi, ​​ăn kèm với nước mắm chua ngọt ngâm gỏi đu đủ xanh, thêm chút tiêu cay cay tê đầu lưỡi và một rổ rau xanh để chống ngán.

Từng miếng bánh có màu vàng nâu, giòn rụm bên ngoài, thơm phức bên trong quyện với vị thịt vịt béo ngọt đặc trưng, ​​xương sụn ăn vừa miệng.

Người sành ăn luôn gọi một đĩa thịt vịt nướng ướp với húng quế hoặc chân giò, gan, mề vịt, chấm với nước mắm với măng ngâm chua cay, mắm muối thơm phức.

Ấm lòng với món bánh lọt xứ Lạng ngày đầu đông.

Đừng quên dọn kèm với một đĩa chân vịt hoặc vịt nướng.

Khi trời lạnh, người ta thèm ăn nóng. Cứ đến chiều tối, quán bánh canh lâu năm trên đường Thân Thừa Quý hay khu Tam Thanh lại đông nghịt người.

Trong không khí ồn ào của phố xá, chỉ cần hít thở gió đông và vi vu cùng bạn bè. Bánh ngon mà rẻ, chỉ khoảng 5 – 7 nghìn đồng / cái, vài miếng thôi cũng đủ ấm bụng đến tận khuya rồi. Nhưng đã ăn món đặc sản Lạng Sơn này là nhớ, nhớ mãi.

Heo quay Lạng Sơn Sài Gòn

Leave a Reply

Your email address will not be published.