Các môn đồ của Chúa – Chúa nhật XXIII trong Giờ bình thường – Năm CŨ

Ẩm thực
Rate this post

KỶ LUẬT CỦA CHÚA

CHỦ NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN – NĂM TUỔI

Hành trình Đức tin là hành trình bước theo Chúa Giêsu và trở thành môn đệ của Ngài. Để trở thành một môn đồ chân chính, người tín hữu phải luôn thực hành, học hỏi và trau dồi những đức tính mà Chúa Giê-su đã gợi ý. Theo Chúa không nhất thiết phải trở thành môn đệ ngay lập tức, mà còn tùy thuộc vào việc người theo Chúa có coi mình là lựa chọn ưu tiên và lý tưởng duy nhất trong đời mình hay không. Trong tiếng Trung, “mon” có nghĩa là “cửa” và “de” có nghĩa là “em”. Bước theo Chúa Giêsu có nghĩa là nhận mình là anh em của Người, đồng thời chấp nhận Người như qua một cánh cửa, để bước vào một không gian mới, một không gian bình an và hạnh phúc. Bằng cách cư ngụ trong không gian này, người đệ tử tìm thấy sự bình an và trở nên hoàn hảo.

Cũng có người so sánh việc theo Chúa với việc theo đuổi “người tình không chân dung”. Có nghĩa là, chúng ta đi theo Chúa Giêsu, nhưng chúng ta không nhìn thấy Người trực tiếp bằng con mắt thể chất của chúng ta. Giống như những người đang yêu thường tiếp xúc với nhau bằng ngôn ngữ của trái tim, người tín hữu gặp gỡ Thiên Chúa bằng trái tim, bằng tình yêu trìu mến để nhận ra sự hiện diện của Ngài trong cuộc sống. Lịch sử Giáo hội ghi lại những vị thánh đạt đến đỉnh cao của sự hoàn hảo. Họ sống ở giữa thế giới và dường như đã hoàn toàn siêu thoát. Vì họ đã thực sự được gặp Chúa, được kết hợp sâu sắc với Ngài. Đối với các thánh đồ, thiên đàng đã ở trên đất, vì Đức Chúa Trời đã hiện diện giữa loài người.

Một điều kiện rất khó để theo Chúa là từ bỏ. Lời mời gọi của Chúa Giêsu dường như đi ngược lại lòng hiếu thảo và các mối quan hệ thân thiết trong gia đình. Ông đề nghị rằng những ai theo Chúa phải “bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em, và ngay cả mạng sống của mình”. Chúng ta không được chỉ đọc Kinh Thánh trong một câu hoặc một đoạn rời rạc, nhưng phải đọc trong bối cảnh và toàn bộ để hiểu được ý nghĩa thực sự của sự dạy dỗ của Đức Chúa Trời. Lu-ca đặt câu chuyện này trong bối cảnh Chúa Giê-su đang trên đường đến Giê-ru-sa-lem, nơi có nhiều sự chống đối và thử thách đang chờ đợi. Ông cũng bắt đầu bằng lời giới thiệu: “Vào thời đó, có rất nhiều người cùng đi trên đường với Chúa Giê-xu”. Họ đi trên con đường với Chúa, nhưng họ không nhất thiết phải là người muốn theo Chúa. Chúng ta cũng đừng quên bối cảnh xã hội cụ thể khi Phúc âm Lu-ca được viết: lúc bấy giờ có những người gốc Do Thái cải sang đạo Cơ đốc. Cũng có những người ngoại bang, không tin vào tôn giáo nào, muốn theo Đạo. Những người này khi chấp nhận gia nhập Giáo hội non trẻ đã bị gia đình ruồng bỏ, thậm chí bị dọa giết. Các nhà lãnh đạo Do Thái quyết định rằng những ai tin vào Chúa Giê-su nên bị đuổi ra khỏi hội đường. Chắc hẳn đã có nhiều tín đồ sợ hãi rút lui và bỏ Đạo. Trong bối cảnh này, Lu-ca nhắc lại lời dạy của Chúa. Ông đã chứng minh cho mọi người thấy rằng Thiên Chúa đã báo trước tình huống này, để khuyên những người thuộc nhóm và người thuộc nhóm phải có lòng tin, vì phần thưởng Chúa ban cho những người trung thành là rất lớn. Thánh sử muốn trấn an những tín hữu đang dao động: Hãy cẩn thận, vì khi theo Chúa Giêsu, bạn phải trải qua nhiều gian nan thử thách. Vì vậy, trước khi quyết định theo Chúa, cần phải cân nhắc suy nghĩ, phải chấp nhận những thử thách đó.

Chúa Giê-su không dạy những lý thuyết suông, nhưng chính Ngài đã nêu gương cho chúng ta trong việc từ bỏ. Quả thật, là Đức Chúa Trời cao cả, Ngài đã từ bỏ ngai vàng để trở thành một người như chúng ta, trừ tội. Anh ấy trở nên tội nghiệp cho chúng tôi. Ngài đã vâng lời Chúa Cha và chấp nhận cái chết trên thập tự giá vì chúng ta. Chúa Giê-xu là hình mẫu của sự từ bỏ chúng ta. Mầu nhiệm Nhập thể, mà đỉnh cao là thập giá, nói lên sự từ bỏ đó. Hôm nay, Chúa vẫn kiên nhẫn, khiêm nhường, âm thầm hiện diện trong Bí tích Thánh Thể, để ở với chúng ta mọi bước đường, cho đến tận cùng thời gian.

Nếu người Kitô hữu ngày nay không còn được yêu cầu từ bỏ cha mẹ, anh chị em của mình, thì theo Chúa Giêsu vẫn là một lời mời gọi hãy buông bỏ để được tự do thực sự. Thật vậy, con người ngày nay bị ràng buộc từ mọi phía, đó là đam mê, tệ nạn, mưu mô và tính toán. Ngoài ra, còn có những ràng buộc khác như cơ sở vật chất công nghệ và tiện nghi. Những người theo Chúa cần có sự cân bằng trong cách sống và việc sử dụng những tiện nghi đó.

Từ chối chính mình là điều kiện quan trọng để trở thành môn đồ của Chúa Giê-su. Nếu không tự phủ nhận, chúng ta chưa hoàn toàn thuộc về Chúa Giê-xu, nhưng chỉ nhân danh. Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã viết: “Nếu bạn đã từ bỏ tất cả, bạn chưa từ bỏ điều gì, vì bạn sẽ dần dần gom góp những gì bạn đã bỏ đi trước đó” (Đường Hy vọng, số 3). Tự nguyện vác thập giá đời mình theo Chúa không phải là lời ca tụng, mà là những thực hành cụ thể trong các mối quan hệ hàng ngày. Vác thánh giá một cách âm thầm, khiêm nhường, không ồn ào ca tụng. Trích một ý khác cũng của Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê: “Trong một cuộc hành hương long trọng, hàng ngàn người tham gia, ai cũng muốn vác thánh giá đi tiên phong. Nhưng trong cuộc hành hương mỗi ngày, có bao nhiêu người sẵn sàng vác thập giá của mình? Anh hùng khó mà im lặng được ”(ĐH, số 171). Đúng, chúng ta sẵn sàng vác thánh giá khi rước, nhưng không sẵn sàng vác thánh giá trong đời.

Bài đọc thứ hai của Phụng vụ cho chúng ta một trường hợp cụ thể, đó là Phi-lê-môn. Ông là một người đàn ông khá giả đã cải sang đạo Cơ đốc. Anh ta có một nô lệ tên là Onesimus. Cậu bé này đã bỏ trốn khỏi nhà chủ của mình, sau khi lấy trộm tài sản của mình. Sau khi chạy trốn, người đàn ông đã gặp Paul và được anh ta cải đạo. Osenimo đã được rửa tội bởi Thánh Paul. Phao-lô quyết định gửi cậu bé lại cho chủ, kèm theo một bức thư rất thân mật của sứ đồ, khuyên Phi-lê-môn nhận cậu bé, không còn là nô lệ nữa mà là anh em. được yêu quý, thậm chí “hãy đón nhận nó như chính tôi muốn” (câu 17). Chúng ta tưởng tượng, Phi-lê-môn đã phải chấp nhận điều đó khó khăn như thế nào! Đức tin Kitô giáo đã thu hẹp khoảng cách giữa chủ và nô lệ. Hơn thế nữa, Charity mời gọi sự tha thứ, chấp nhận những người từng lầm lỗi và biết ăn năn hối cải, giúp họ có cơ hội vươn lên sau lỗi lầm. Một môn đồ là người từ bỏ tất cả những gì thuộc sở hữu của mình, nhưng sẵn sàng chấp nhận tất cả như anh chị em.

Tin Chúa không chỉ là học thuộc lòng Kinh Tin Kính, mà là cam kết theo Chúa bằng chính đời sống của mình. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta gặp gỡ Người, và mối quan tâm của người môn đệ luôn là câu hỏi: Đối với tôi, hình bóng Chúa Giêsu có phải là một con người rất quan trọng và là động lực cho hành động cũng như suy niệm hằng ngày không? Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đi từ tôn giáo sang đức tin, nghĩa là từ lòng đạo đức dựa trên thói quen để gặp gỡ Thiên Chúa và gắn bó với Người.

Ngày nay, Chúa Giêsu vẫn đang kêu gọi chúng ta theo Người. Theo anh, không chỉ có thập giá, mà còn có cả niềm vui. Phần thưởng Chúa ban cho những ai trung thành theo Chúa, không chỉ ở đời sau, mà còn ở đời này. Đức Chúa Trời đã hứa gấp trăm lần cho những ai sẵn sàng bỏ nhà cửa, ruộng đồng và cha mẹ cho Ngài. Thực tế chứng minh Chúa luôn thực hiện lời hứa đó.

Xin Chúa cho chúng con vững bước theo Ngài, dù con đường theo Ngài là con đường thập giá. Đấng vác thập tự giá cũng là Đấng đã sống lại từ cõi chết. Hôm nay bạn đang cùng chúng tôi đi trên con đường đời. Xin Chúa ban cho chúng con sức mạnh và niềm vui trong hành trình theo Ngài. Amen.

+ TGM Vũ Văn Thiên

Lượt xem bài đăng: 103

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *