Chỉ có cảm xúc mới có thể chạm đến trái tim người xem

Ẩm thực
Rate this post

Trong cuộc trò chuyện về hậu trường của tác phẩm, đạo diễn Tạ Quỳnh Tư đã chia sẻ: “Tôi cũng hay nói đùa với bạn bè rằng cái tên ‘Ranh giới’ cũng là ranh giới của một nhà báo, bạn có đủ dũng cảm để vượt qua nỗi sợ hãi không? Bạn có đủ niềm tin, đủ nghị lực để vượt qua ranh giới của việc đưa tin và tôn trọng sự thật không?” bạn có đủ dũng cảm để tiếp nhận những ý kiến ​​trái chiều, đưa ra phản hồi, phản ứng lại việc bạn vi phạm điều gì không? “.

Do Tạ Quỳnh Tư làm đạo diễn.

Được truyền cảm hứng từ đội ngũ y, bác sĩ

+ “Ranh giới” ra đời giữa những ngày dịch COVID-19 đang hoành hành dữ dội nhất tại TP.HCM, tạo nên cơn “địa chấn” trong dư luận với hình ảnh những nhân viên y tế trên tuyến đầu chống dịch. , ngày đêm đấu tranh giành giật sự sống của sản phụ nhiễm COVID-19 tại Bệnh viện Hùng Vương TP.HCM. Theo bạn, điều gì khiến “Ranh giới” thu hút nhiều sự chú ý đến vậy?

– Cho đến thời điểm này, dù nỗi ám ảnh đã qua đi nhưng những kỷ niệm làm việc tại khu K1 của Bệnh viện Hùng Vương trong thời gian diễn ra COVID-19 vẫn thường xuyên ùa về trong tôi như một phần ký ức, một phần kỷ niệm của một nghề nghiệp, một thời gian làm việc trong thời kỳ đại dịch.

Tôi cảm nhận, chứng kiến ​​sự khốc liệt của COVID-19 và ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Tôi cũng nhận được một bài học rất sâu sắc trong công việc của mình, đó là phải xông xáo và hết mình với nghề, vì chỉ có như vậy tôi mới cảm nhận được hết sự khốc liệt, chân thật nhất của cuộc sống ngoài kia.

Ngoài ra, tôi cũng cho rằng phải có sự nhạy bén nghề nghiệp, tức là phải đưa sản phẩm ra đúng thời điểm để có tác động mạnh nhất, phù hợp với mục đích tuyên truyền cũng như nhiệm vụ mà lãnh đạo đơn vị, lãnh đạo Đài tin tưởng. phân công.

Truyền thông cũng là một phần của công tác tuyên truyền chống dịch thời bấy giờ nên việc xác định thời điểm là rất quan trọng. Đặc biệt, trải nghiệm với “Ranh giới” tôi nghĩ rằng mình luôn phải có chính kiến ​​của một nhà báo. Quan điểm ở đây không phải là bảo thủ, không phải là cái tôi hay quan điểm thiếu khách quan, mà ở đây là lập trường của người làm báo, là quan điểm vững vàng, quyết tâm làm việc vì mục tiêu tuyên giáo, vì nhiệm vụ được giao, đóng góp chung cho sự nghiệp. tuyên truyền chống dịch. Nói tóm lại là vì cộng đồng, vì xã hội.

+ Một tác phẩm không lời bình, một bộ phim không kịch bản… Cách làm đó vốn đã là “thương hiệu của đạo diễn Quỳnh Tứ” nhưng tôi vẫn muốn hỏi, trong nửa tháng với điều kiện làm việc khắc nghiệt, hả chị? -Em đã thực hiện nhiệm vụ như thế nào để thu thập một lượng lớn thông tin, hình ảnh đắt giá, “bắt” được nhiều cung bậc cảm xúc với diễn biến nhanh chóng và nguy hiểm như vậy?

– Cách làm của tôi là vừa làm, vừa biên tập và viết kịch bản trong tư duy dựa trên thực tế của thực tế và bối cảnh. Tất nhiên, ý tưởng thì phải có từ đầu, chỉ là sau khi có ý tưởng và có dây chuyền thực hiện thì sẽ phải làm sao để ý tưởng diễn ra suôn sẻ, truyền tải đúng mong muốn và mục đích? khi làm phim. Có một cái gì đó rất trong phong cách này “cuộc phiêu lưu”. Tôi làm việc tốt theo bản năng và cảm xúc thực tế, tức là sống với thực tế, lăn lộn, đứng mũi chịu sào và thả mình vào bối cảnh đó để cảm nhận hết. Khi bạn lao vào, phải có “một cảm giác”, có nghĩa là chúng ta phải sống với chúng, chúng ta phải hiểu chúng và chúng ta phải quan sát. Sự quan sát này là liên tục, không ngừng nghỉ.

Đối với cá nhân tôi, khi làm một bộ phim như thế này, chỉ cần sơ ý một chút là sẽ bỏ sót rất nhiều chi tiết và có những điều tiếc nuối mà tôi không bao giờ có thể lấy lại, ghi lại hay làm lại được. Đặc biệt, với thể loại phim tài liệu hiện thực, tôi không thể diễn thực tế được. Vì vậy, thời gian và công sức thu thập nhiều thông tin, hình ảnh tại khu vực K1 là rất dồi dào và liên tục. Tôi cũng xác định mình có thể bị nhiễm COVID-19 bất cứ lúc nào nên cường độ làm việc, cường độ quay phim và công việc càng phải nhiều hơn. Mình cũng lấy cảm hứng từ đội ngũ y bác sĩ, vì họ làm mấy trăm phần trăm, mình sẽ làm theo như vậy, cố gắng chấm điểm nhiều nhất có thể để nếu chẳng may bị lây nhiễm, cũng đủ lượng dữ liệu để hoàn thành phim.

video mà chúng tôi muốn giới thiệu là video duy nhất mà chúng tôi đã xem về hình 2.

Hậu trường của Ranh giới.

Tác phẩm được tạo nên từ bản năng và cảm xúc

+ Không chỉ “Ranh giới” mà hầu hết các phim tài liệu của anh thường truyền tải câu chuyện chỉ bằng hình ảnh và âm thanh hiện trường, không lời bình… nhưng đầy ám ảnh và cảm xúc mạnh. Bạn có thể chia sẻ thêm về phương pháp làm việc đó?

-Tôi làm điều đó bằng bản năng và cảm xúc. Ban đầu vì cảm thấy comment mình viết chưa chắc, thứ hai là khi viết comment thì cái tôi, quan điểm, sự nhìn nhận của mình chưa có tính thuyết phục cao. Vì đôi khi mình nhận xét thiếu công tâm, thiếu khách quan, nó trở thành cảm tính chủ quan. Nên tôi chọn người thật, việc thật, cảm xúc thật, chuyện thật. Việc cố gắng phát huy tối đa và truyền tải những hiện thực đó vào phim không thừa, không thiếu. Mục đích là truyền tải câu chuyện sao cho đầy đủ nội dung và đặc biệt là tiêu chí đúng, đủ và phải hay để gửi đến khán giả, níu chân khán giả ngồi trước màn hình. và xem phim của bạn.

Ngoài ra vẫn có một số tiêu chí phụ như hay thì phải có cảm xúc vì chỉ có cảm xúc mới “chạm” đến được “trái tim” người xem và để lại những suy nghĩ, cảm xúc của người xem về bộ phim. Tóm lại, điều tôi mong muốn là sau khi xem phim, tôi nên để lại những gì? Đầu tiên là ấn tượng với người xem, thứ hai là thông điệp, ý nghĩa mà mình muốn gửi gắm qua bộ phim là gì? Tất nhiên, bạn không phải quay gì để đưa lên đó, nhưng cũng phải đầy đủ từ ý tưởng chủ đề, ý tưởng, cấu trúc kịch bản,… lời thoại, âm thanh, cảnh quay của nhân vật được ghép nối với nhau mới có. Ý nghĩa.

+ Ngay cả khi sự thật bên ngoài còn khủng khiếp hơn trong phim, ngay cả khi những thước phim không có lời bình mà gần như để thực tế cuộc sống lên tiếng, thì vẫn có những lời xì xào về việc “sắp đặt, dàn dựng… thậm chí có những ý kiến ​​trái chiều về việc xâm phạm cuộc sống cá nhân của nhân vật. Bạn nghĩ gì về điều này và làm thế nào bạn vượt qua “ranh giới” của sự không hoàn thiện?

– Sau khi làm những bộ phim như vậy, tôi cũng trưởng thành hơn qua ý kiến ​​của khán giả. Tôi cũng buồn, suy nghĩ và day dứt khi nghe những ý kiến ​​trái chiều từ khán giả, nhưng với mỗi bộ phim đi qua, tôi lại rút ra bài học cho bản thân. Đi xem phim “Ranh giới” Tôi không còn suy nghĩ nặng nề, đâu đó không còn buồn về những vấn đề đó nữa vì mục đích chính của tôi là làm phim để góp phần vào công tác tuyên truyền phòng chống dịch được hoàn thiện và hiệu quả. Không đo bằng thực tế, nhưng sau khi phim ra mắt, lượng người đi tiêm tăng lên rất nhiều, phản hồi tích cực còn tiêu cực gấp nhiều lần. Khán giả có quyền góp ý, và sau khi nghe những nhận xét đó, tôi có thể lựa chọn và rút kinh nghiệm điều gì.

+ Xin trân trọng cảm ơn!

Minh Vinh (Trình diễn)

Leave a Reply

Your email address will not be published.