Đặc sản Tết: Bún ốc

Ẩm thực
Rate this post

Lục Ngạn (Bắc Giang) không chỉ được mệnh danh là “vương quốc vải thiều”, mà còn có nghề truyền thống nổi tiếng với sản phẩm mì Chũ đã được Cục Sở hữu trí tuệ (Bộ Khoa học và Công nghệ) cấp bằng. giấy chứng nhận nhãn hiệu độc quyền. Sản phẩm mì Chũ không chỉ tiêu thụ trong nước mà còn được xuất khẩu sang nhiều thị trường khó tính như Pháp, Nhật Bản, Hàn Quốc …

Mì gạo được sản xuất ở nhiều nơi, nhưng trên địa bàn tỉnh Bắc Giang chỉ có mì Chũ Lục Ngạn là đã tạo dựng được thương hiệu và được nhiều người tiêu dùng lựa chọn. Vùng sản xuất mì Chũ nhiều nhất là thôn Thủ Dương, xã Nam Dương, huyện Lục Ngạn. Nguyên liệu chính để làm nên đặc sản mì Chũ là gạo bao thai – loại gạo truyền thống nổi tiếng thơm, dẻo, được trồng trên đất đồi của địa phương.

Trong thời gian qua, người dân làng nghề đã có nhiều cố gắng trong việc cải tiến mẫu mã, nâng cao chất lượng sản phẩm, ứng dụng máy móc thiết bị hiện đại, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của khách hàng, đồng thời nâng cao chất lượng sản phẩm. năng suất cao cho làng nghề.

Có lẽ, điểm khác biệt khiến mì Chũ nổi tiếng khắp vùng chính là nguồn nước ngầm ngọt lành của vùng quê cùng với bàn tay khéo léo và kinh nghiệm hơn 60 năm của một làng nghề truyền thống và nguyên liệu chính gốc. là loại gạo đặc sản của vùng núi Lục Ngạn.

Theo người dân, nguồn gốc của những đặc sản này là nhờ nguyên liệu gạo của vùng Lục Ngạn, nguồn nước ngọt của vùng quê bên bờ sông Lục, cùng với sự cần cù, sáng tạo. của những người thợ với phương pháp quy trình truyền thống hơn 60 năm.

Để có được những sợi mì mỏng và dẻo dai như lá lúa, người thợ phải đổ rất nhiều mồ hôi, vất vả, trải qua nhiều công đoạn khác nhau. Đầu tiên, gạo cần đãi, rửa sạch, cho vào chum vại (loại thùng làm bằng đất nung) và ngâm khoảng 6 đến 8 tiếng. Tiếp theo, gạo được xay thành bột bằng cối đá xanh để có được thứ bột mềm, sánh. Bột được lọc nhiều lần rồi ủ qua đêm. Tiếp theo, gạo được xay thành bột bằng cối đá xanh để có được thứ bột mềm, sánh. Bột được lọc nhiều lần rồi ủ qua đêm.

Ngay từ sáng sớm, người nghệ nhân đã phải dậy sớm nhào bột làm bánh để đem đi phơi nắng cho khô. Một mẻ bánh thường có ít nhất ba người làm, mỗi người thành thạo một công đoạn riêng, người tráng bánh lo nấu đúng độ, người tráng bánh lo cắt đều, người phơi khô, ủ bột, và cắt nó thành những sợi mì đều nhau. thường xuyên…

Việc cuộn, bó sợi mì sao cho sợi mì mịn, gợn sóng và có hoa văn đẹp mắt như bún con gái là cả một nghệ thuật mà không phải người làm bún nào cũng làm được. Như vậy, từ nguyên liệu, những người thợ phải thực hiện nhiều công đoạn trong hơn 36 giờ đồng hồ mới có thể tạo ra sợi mì đặc sản dẻo, dai.

Bà Đào Thị Hương – người dân thôn Trại Lãm, xã Nam Dương cho biết, hủ tiếu được làm từ gạo bao thai – loại gạo chất lượng cao nhất được trồng trên chân đồi cao nơi đây.

“Làng nghề có từ rất lâu đời, cách đây hơn 60 năm, những người lớn tuổi trong làng làm nghề hoàn toàn thủ công, mỗi ngày vo được khoảng 10-15kg gạo, 3 giờ sáng dậy với 3 chiếc. -4 công nhân. Dần dần, lớp trẻ cũng biết áp dụng khoa học kỹ thuật, đưa máy móc vào sản xuất, nướng bánh bằng máy điện. Tuy chỉ là công đoạn đơn giản nhưng mỗi ngày cũng vo được 1-3 tạ gạo với cùng một sức lao động ”, chị Hương chia sẻ.

Bên cạnh sợi phở trắng truyền thống, hiện nay người dân địa phương đã nắm bắt được thị hiếu của người tiêu dùng là đưa các loại rau tươi sẵn có của địa phương vào sản xuất mì, giúp người tiêu dùng ăn ngon miệng hơn. , chất lượng hơn, thích hợp cho người ăn kiêng, người mắc bệnh tiểu đường …

Sau rất nhiều công sức và thời gian thử nghiệm, các loại thực phẩm tự nhiên như mè đen, đậu đen, khoai lang tím, bí đỏ, lá nếp, chùm ngây, … đã được kết hợp thành công, tạo nên sản phẩm mì ngũ sắc ấn tượng.

Đặc biệt, để đặc sản quê hương vươn xa hơn đến nhiều địa phương trong và ngoài nước, những năm gần đây, sản phẩm bún được người dân phân phối qua kênh bán hàng online, mang lại nguồn thu nhập đáng kể và ổn định. quyết tâm vì người dân Lục Ngạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published.