Địa phương – Bí quyết thành công trong kinh doanh

Ẩm thực Blog Đời sống ẩm thực Nhà Hàng
Rate this post

Tại sao hàng mới tốt hơn, rẻ hơn thị trường mà lại không bán được?

Mình là một người rất đam mê ẩm thực, nhưng trong thời gian ở Hà Nội, mình đã ngộ ra nhiều điều, giờ mình sẽ chia sẻ cùng các bạn.

Ai kinh doanh thì biết tư duy, tiết kiệm tiền bạc, không mất thời gian và sự tin tưởng của đồng đội. Hãy cho cuộc sống của cô ấy nhiều tiền hơn một chút, vui vẻ hơn một chút.

Trong bài viết này, tôi đã sử dụng các ví dụ về một số hành vi đám đông của thị trường Hà Nội và Hồ Chí Minh để minh họa cho bài viết. Ở góc độ phân tích gà mái, ai nói phân biệt vùng miền thì… tội nghiệp cho người nông dân này. Huhu
Tôi là “người phương Tây, suy nghĩ đơn giản và thích ngoại giao”. Hoàn toàn không có ý định đó. Dê dê?
=================
KHÔNG GIAN: Đi ăn ngoài hay đi bộ đường dài?
================
Người Hà Nội sẵn sàng đi rất xa để ăn. Long Biên – Cầu Giấy mà đi và về cứ như Tây ba lô. Tuy nhiên, tôi vẫn thích ăn, không có gì phải xấu hổ cả.

Trong khi 10 năm tôi ở SG, gặp gỡ bạn bè hoặc anh em. Sau đó chiến đấu bất cứ nơi nào gần. Đi, nhưng đi xa quá, kiếm thứ khác ăn đi.

Thời tiết cũng không phải là rào cản đối với người Hà Nội. Nhiều lần ghé quán trời mưa mà khách vẫn đông. Trong khi đó, ở Thành phố Hồ Chí Minh, nhân viên đang xem Tiktok.

Hà Nội về thời tiết khắc nghiệt hơn SG, nhưng rõ ràng mưa bão cũng khó làm nhụt “cơn thèm” của thực khách Hà Nội.

Nghĩa đen là khi đã máu mủ thì đừng hỏi ai là cha của mình.

⇒ Chốt: Người Hà Nội có xu hướng chấp nhận những trở ngại vật lý như khoảng cách và thời tiết hơn so với HCM. Nếu bán kính phục vụ của nhà hàng bạn ở TP.HCM là 5km thì ở Hà Nội con số này có thể là 8km.

============

DỊCH VỤ: Khách hàng có phải là vua?

============

Hà Nội còn có một đặc sản là dịch vụ cực kỳ kém. Điều này hầu như anh em trong Nam đều cảm nhận được và anh em ngoài Bắc vào SG đều có thể thấy rõ sự khác biệt.

Tôi dị ứng với cách phục vụ một tô phở có thêm ngón tay cái một cách man rợ.

Hay trên bàn ăn mà thiếu khăn giấy, thìa, đũa thì thường khách phải “tự thân vận động” trong khi SG thì khác. Chỉ một tia chớp, nếu bạn thiếu một thứ gì đó, nó đã bị “biến hình” ngay trước mặt.

Ngay cả cách đặt ly nước (trà đá) cũng rất vô tâm. Kiểu như một cái bẫy để người ta giăng ra. Các chuyên gia thấy thuận tiện ra về, còn SG thì thường khuất hoặc ngay phía trước.

Tôi từng thấy nhiều quán ăn ven đường tuy bỏ chạy nhưng rất đông khách. Đồng luôn ngạc nhiên. Xếp hàng để được đông đúc.

Điển hình là quán phở khuya phố cổ ấy (nổi tiếng quá nên lúc đó mình quên mất tên). Có lần mình đi thử xếp hàng lúc 3h sáng lâu lắm, thử xem sao.

Nhưng không biết là bình thường hay do miệng em làm bằng inox nên không thấy khác biệt nhiều.

Và bữa ăn đó đã lãng phí 1 giờ chờ đợi của tôi và ăn nhanh trong 6 phút… Bởi vì vẫn còn một hàng dài người đang đợi phía sau tôi (?)

Nhưng có rất nhiều cửa hàng như vậy. Mặc dù chỗ ăn rất chật hẹp (vừa ăn vừa móc túi), dọn bàn không kịp, xe tự lái (có tính phí), nước do quán bên cạnh đặt (giá cao) …

Nó luôn đông đúc. Như một phép màu. Và quán cũng không hề rẻ.

Không phải bình dân đâu mà đông như vậy, giá cũng 50k / cái. Không phải 20-30k như Sài Gòn.

Khi ở SG, ngồi vỉa hè cũng được coi như khách (tốt nhất có thể).

⇒ Chốt: Người Hà Nội đã quen với dịch vụ không tốt nên không coi đó là điểm trừ. Nếu làm tốt đó có thể là một điểm cộng lớn. Nhưng đối với SG thì khác. Dịch vụ của bạn phải tốt trước, mọi thứ khác sẽ nói sau.

========
GIÁ: Rẻ có quan trọng không?
========

Nói về giá thì vô thường, có nhiều phân khúc khác nhau cho khách hàng. Nhưng nhìn ra chợ thì thấy có mấy quán như tiệm phở trên phố.

Hàng Mành hay sao ấy, bán 200k / cái. Nhưng vẫn đông. Quán không rộng rãi, mới và trang trí theo kiểu đà điểu.

Cũng giống như quán cơm bình thường ở SG. Dịch vụ tất nhiên cũng… dưới mức trung bình.
Nhưng đông đúc.

Đúng vậy, đông đúc. Rất đông. Đông. Háo hức.

Trong khi ở SG, ăn một tô phở 80k thôi đã thấy chướng bụng rồi. Toàn thịt, tô siêu bự. Ngồi máy lạnh mà mặt lạnh tanh, bao bọc muỗng đũa cẩn thận, lịch sự, nhân viên dễ thương, chu đáo.

⇒ Chốt: Vừa ngon, vừa nổi tiếng, thực khách Hà Nội sẵn sàng “chịu chi”. Còn SG thì nhìn vào “chất lượng” nhiều hơn.

===================
NHỮNG ĐIỀU TÔI HỌC ĐƯỢC
===================

HÀ NỘI:
———
Để thành công tại thị trường Hà Nội, yếu tố quyết định không thể thiếu đó là NGON.

Phải RẤT NGON nếu bạn muốn tồn tại trong thị trường này. Có thể nói, do người HN tinh ý và nhạy bén hơn về khẩu vị nên yêu cầu của thị trường về TIÊU CHUẨN của sản phẩm cũng khác nhau.

Nhiều món ăn mình làm thấy rất ngon nhưng thị trường không nhận vì họ có lựa chọn ngon khác.

Người Hà Nội sẵn sàng chi nhiều hơn cho “NGON” hơn là SỐ LƯỢNG. Tóm lại, thà ngon mà ít, nếu ăn xong vẫn thấy thèm thì cũng đáng.

Tại thị trường Hà Nội, dịch vụ chăm sóc khách hàng không tốt bằng tại HCM nên họ không yêu cầu quá cao về dịch vụ. Nhưng nếu dịch vụ chăm sóc khách hàng có thể được cải thiện thì đây là một điểm cộng lớn khiến khách hàng muốn quay lại.

Nguyên liệu đầu vào cũng cao hơn ở Hà Nội so với thành phố Hồ Chí Minh nên giá chung cũng cao hơn ở SG.

Và vì là thủ đô nên thường các quán ăn không được kinh doanh “công khai” muộn.

Họ cũng ăn uống theo giờ giấc, đến tầm 2h nghỉ chiều sẽ mở cửa trở lại, không mở 24/7 như ở SG.
—————–
HỒ CHÍ MINH:
—————–

Để thành công tại thị trường HCM, yếu tố quyết định là CHẤT LƯỢNG.

Chất lượng ở đây có thể hiểu là kích cỡ món ăn (nhiều hay ít), thịt nhiều hay ít so với giá cả của nó. Xong rồi mới xét đến yếu tố TỐT.

Tất nhiên là không thể XẤU nhưng ý tôi muốn nói ở đây là không cần phải rực rỡ mà một đĩa bánh nhìn đầy đặn, căng tràn là đã được thị trường chấp nhận rồi.

Ngoài yếu tố ngon, người SG quan tâm đến SỰ THOẢI MÁI, HẠNH PHÚC. Đây là yếu tố của dịch vụ. Đó cũng là yếu tố tiện lợi.

Người Singapore rất dễ thử những điều mới, vì họ ít trung thành và thích vui vẻ hơn. (Tôi cũng vậy hehe).

Vì vậy, để tồn tại trên thị trường Sài Gòn cần phải có sự khác biệt và mang lại những cảm xúc đáng nhớ cho khách hàng. Được rồi, vậy là tiền.

Điều này dễ nhận thấy là SG có rất nhiều quán bán qua đêm, bán nguyên con phố. Đồ ăn cũng được bán liên tục, không nghỉ giữa ca như ở Hà Nội. Tất cả nhằm thỏa mãn nhu cầu THOẢI MÁI của thị trường.

===================
TÔI CÓ THỂ VẼ GÌ?
==================

Ở mỗi thị trường sẽ có những đặc điểm riêng. Người ta đặt cho nó cái tên là QUỐC TỊCH.

Bản chất của nó là hiểu khách hàng mục tiêu của mình.

Để giành chiến thắng trong trò chơi này, chúng ta cần tìm ra những yếu tố bản địa cốt lõi phải được thực hiện tốt nếu chúng ta muốn tồn tại và dồn tài nguyên của mình vào đó.

Sau đó, tập trung xây dựng sự khác biệt, giá trị gia tăng, yếu tố hấp dẫn.

Điều này không chỉ hữu ích cho việc kinh doanh tại thị trường Hà Nội hay HCM. Nó cũng giúp anh chị em dễ dàng chinh phục thị trường tỉnh lẻ và nông thôn.

Ở đó hành vi của mọi người là khác nhau, độ nhạy cảm về giá của mọi người cũng khác, và cách mọi người xoay sở với các xu hướng (trend) để thử những điều mới cũng rất khác.

Tối qua trong buổi Livestream, một người bạn hỏi tôi:

“Mình bán bún bò ở thị xã Đăk Lăk, 20k / tô cũng nhiều như người ta bán mà nhiều thịt hơn. Tại sao khách hàng không thử của bạn? “

Bản chất của nó là cô ấy chưa hiểu được bản địa hóa của thị trường ở đó. Hãy xem lý do họ chọn ăn ở nhà hàng mà không phải ở nhà hàng là gì nhé.

Đó là:

Tại sao nó rẻ? (Giá nhạy cảm)

Tại sao nó lại gần? (Sự tiện lợi)

Tại thói quen? (Mức độ trung thành)

Bạn có biết nhà hàng mới tốt như thế nào không? (Sợ rủi ro)

Và nhiều yếu tố khác…

Chúng tôi có thể nhận được nó bằng cách hỏi trực tiếp khách hàng mục tiêu của chúng tôi.

Để chiến thắng trong một thị trường, chúng ta cần hiểu sâu sắc về địa phương và đối tượng mục tiêu của mình.

Làm càng nhỏ thì càng phải hiểu. Chỉ với sự hiểu biết rất sâu sắc về khách hàng, chúng ta mới có thể tiến lùi, thắng lớn với nhỏ.


Mình tận tình chia sẻ kinh nghiệm, mong các bạn kinh doanh ngày càng tốt hơn, mong các bạn góp ý để mình cũng hoàn thiện mình hơn.

(Bạn có thể đọc thêm các bài viết về giải pháp kinh doanh và F&B trên trang cá nhân của tôi)

Thông Phan,
Like Media, Love F&B

Đọc thêm: Vị trí… sai 1 ly… 1 củ tỏi!

Leave a Reply

Your email address will not be published.