Nghề báo ngày nay: Dễ và khó

Ẩm thực
Rate this post

Trong chúng ta độc giả, chắc hẳn ai cũng từng bức xúc về câu chuyện “Tiêu đề một đằng, nội dung một nẻo”, và ít nhất một lần cằn nhằn câu “Nghiêng câu view”… Đó là câu chuyện mà người viết. Bài viết này sẽ được đề cập chi tiết hơn ở phần sau. Bây giờ, chúng ta hãy điểm lại một vài nét về “báo chí truyền thống” – ta gọi là vậy, nhưng khó định nghĩa thế nào là “truyền thống”, hay dễ gọi là “báo chí kiểu cũ”.

Thể loại rõ ràng

Kể một câu chuyện cách đây không lâu: Cuối những năm 80, đầu những năm 90 của thế kỷ 20, báo Nhân công Chủ nhậtĐược in màu, tòa soạn ở Thành phố Hồ Chí Minh, thường xuất bản trang nhất với hình ảnh và một chapeau (sapo) của một báo cáo, thường được gọi là “bài báo hàng ngày”. Vào thời điểm đó, một tác giả có báo cáo như vậy là điều rất đáng tự hào. Lý do là chủ đề hay, văn hay, ảnh đẹp, đặc biệt là đúng thể loại phóng sự. Những bài báo đó được đánh giá cao về nhuận bút.

Lưu đồ để mô phỏng quá trình từ bài viết đến người nhận

Khi đó, ngay cả “thể loại phóng sự” cũng là đề tài để các tòa soạn tranh luận. Theo tìm hiểu của cá nhân tôi, tôi thấy, hoàn toàn có thể lấy phóng sự báo Nhân công trở lại sau đó như là tiêu chuẩn (khiêm tốn hơn để tham khảo).

Sau một thời gian, nhà văn, nhà báo Vĩnh Quyền đã biên tập cuốn sách Phóng sự và cách viết phóng sự. Một cuốn sách chuyên nghiệp nhưng sinh động, hấp dẫn, rất hữu ích cho giới chuyên môn.

Kể câu chuyện này để nói, thời đó, các loại hình báo chí rất rõ ràng: ghi chép, phóng sự, điều tra, phóng sự, hồi ký, tùy bút… đều có tiêu chí riêng. Sinh viên báo chí cũng được học rất kỹ “Các thể loại báo chí”.

Nhà báo in rất hiếm. Có thể được đặt tên.

Đối với các thể loại khác cũng vậy. Ví dụ trong Thiếu niên, Báo cáo của Đỗ Hùng từ World Cup hoặc các vùng chiến sự; báo cáo của Ngọc Thịnh từ Afghanistan; Việt Phương, Minh Quang đến từ Thái Lan, Thục Minh đến từ Singapore … đều “ra dáng”.

“Xóa” thể loại

Nói “bị xóa” thì hơi quá, nói đúng hơn là các thể loại lẫn lộn, không còn phân biệt rõ ràng, có lẽ bắt đầu từ thời báo điện tử.

Ở trường học, sinh viên vẫn được học “Các thể loại báo chí”, nhưng khi đi thực tế thì tác phẩm chưa rõ lắm. Báo chí cũng ít khi liệt kê tên tác giả sau các chuyên mục, ví dụ: Ghi chú của Minh Quang, hoặc Đỗ Hùng (đưa tin từ …).

Có một cảm nhận rất riêng, đó là hầu hết mọi người đều cho rằng cái gì dài gọi là bài, cái gì ngắn gọi là tin (nhiều người nói vui gọi là đăng, ngắn gọi là tin).

Điều tra là thể loại bị “lạm dụng” nhiều nhất. Một tác giả lấy tài liệu của cơ quan pháp luật, về viết lại cũng được gọi là “điều tra”. Thực tế, người ta đã điều tra và tôi chỉ thuật lại. Trong khi, một cuộc điều tra là một cuộc điều tra của chính bạn hoặc bởi nhóm của bạn trực tiếp.

Tương tự đối với ảnh. Thường người ta gọi nhiều bức ảnh là “photojournalism”, thực ra để có một “photojournalism” thì cần nhiều hơn thế. Không phải báo cáo bằng lời, nhưng báo cáo bằng hình ảnh với chú thích chỉ là một báo cáo.

“Brother Google” dẫn

Quay trở lại vấn đề đã đặt ra ở đầu bài: “Tiêu đề một đằng, nội dung một nẻo”, “Câu view nghiêng”… Là do người viết hay người biên tập đã áp dụng tiêu chí của Google hay các công ty khác. các công cụ tìm kiếm và mạng xã hội khác. Nói một cách dễ hiểu, đó là viết làm thế nào để được các công cụ tìm kiếm công nhận. Chuyên ngành có tên là “Tối ưu hóa công cụ tìm kiếm” (Seo copywriting – viết tắt là SEO).

\N

Theo đó, người viết phải sử dụng những từ nào làm từ khóa, đặt tiêu đề như thế nào, viết chương như thế nào, chèn từ khóa vào nội dung theo tỷ lệ nào, lặp lại từ khóa ở cuối như thế nào, v.v. động cơ có thể tìm thấy chúng. tìm kiếm nhận dạng. Người viết phải tuân theo một số “nguyên tắc” nhất định, chèn nhiều từ khóa không được, ít thì không được… Chính vì vậy mà nhiều người viết hay nhiều trang mạng than phiền tại sao bài của mình không “lên hình”, tìm kiếm không ra. ngoài.

Không chỉ nhà báo, mà những người viết bài PR cho sản phẩm của mình cũng phải nắm được cách viết tối ưu, thành thạo nội dung và kỹ thuật trình bày.

Đây là một môn học, một kỹ năng, không thể hiểu trong vài câu mà có thể diễn đạt đại khái: Người viết phải biết cách chọn từ khóa, cách đặt tiêu đề, nội dung, anchor text, mô tả, tag, hình ảnh …

Cụ thể hơn, từ khóa phải được đặt trong tiêu đề, chèn từ khóa ở câu đầu tiên, đoạn đầu tiên (100 từ), giữ từ khóa ở tỷ lệ 1 đến 1,25% (nghĩa là từ khóa phải xuất hiện với mật độ 1 đến 1,25 lần trong 100 từ). Thêm nữa sẽ bị Google coi là spam từ khóa, khi đó họ sẽ “ngán” ngay. Từ khóa cũng nên được chọn phù hợp với các bài viết liên quan đến liên kết (anchor text).

Ở đây cần nói thêm một chút về “từ khóa”. Vốn dĩ những từ “nổi tiếng” (thường là nhân vật, địa điểm, sự kiện… hoặc sự kiện nóng hổi) được nhiều người quan tâm trên mạng.

Từ vấn đề này, nảy sinh câu chuyện “câu tiêu đề”. Đưa vào tiêu đề dòng chữ từ một bản tin nhạt nhẽo: “Cô X bị cắn trong một chuyến đi tình nguyện”. Bản thân hoa hậu và tên nữ hoàng sắc đẹp là một từ khóa; cắn xé, tình nguyện… cũng là những từ khóa. Điều đáng nói ở đây, Hoa hậu tình nguyện là chuyện hay, nhưng vào rừng bóp, cắn cũng không phải chuyện lớn; hổ vồ, rắn cắn … mới là điều đáng nói. Hay “LNK cắn môi chảy máu vì ăn bánh tráng trộn”…

Vấn đề này liên quan đến lĩnh vực báo chí. Những câu chuyện như thế đăng lên thường được rất nhiều người đọc, lượt xem rất cao, câu view là mục đích đầu tiên của một số tòa soạn.

Làm thế nào để hài hòa?

Nói thì dài dòng nhưng đây là câu hỏi cần được các nhà báo xem xét một cách nghiêm túc.

Đầu tiên, hãy chọn một chủ đề.

Cá nhân tôi thấy có nhiều chủ đề nghiêm túc như các vấn đề xã hội và chính trị, tình yêu, hôn nhân, gia đình, giáo dục, nuôi dạy con cái, kinh doanh, hành vi, sức khỏe, và thậm chí cả độ ẩm. Nó cũng rất dễ đọc.

Chọn một chủ đề được nhiều người quan tâm, diễn đạt theo phong cách chậm rãi, chững chạc, khi thì hài hước, vui nhộn, khi thì châm biếm, mỉa mai… theo đúng nghĩa, tất cả đều hấp dẫn. Tất nhiên, như đã đề cập ở trên, bạn phải nắm vững các kỹ thuật SEO để tận dụng tối đa nó.

Điều quan trọng nhất, theo người viết bài này, là các tòa soạn, từ phóng viên, biên tập viên – khâu duyệt bài cần tôn trọng độc giả, không để sót nhiều “hạt sạn” như đã nêu. Bởi vì, báo chí tất nhiên là thông tin, nhưng thông tin là để xây dựng văn hóa cho con người.

Đó là chỗ, nói thì dễ nhưng cũng khó.

Leave a Reply

Your email address will not be published.