Những món ngon mà rẻ ở thủ đô

Ẩm thực
Rate this post

Dưới con mắt của một người quốc tế, ở thủ đô có nhiều món tuy rẻ tiền tuy nhiên lại ngon tuyệt vời.

Dưới đấy là tập hợp những nội dung nội dung bài viết về những món ngon mà rẻ ở thủ đô của Mark Lowerson.

Bánh chuối, bánh khoai, bánh ngô

Ở trong số những chảo dầu đang sôi sùng sục, cô bán thành phầm ngồi dưới tán cây trong những ngày thủ đô se se lạnh. Tôi nhìn thấy cô từng ngày và đã biết cô nhiều trong năm này, không theo cái cách hiểu tường tận về con người tuy nhiên cũng đủ để nhận ra, vẫy tay chào, mỉm cười hoặc gật đầu khi nhìn thấy nhau. Tôi biết cô chỉ qua quan sát và những mảnh đối thoại vụn vặt. Cô có một chiếc xe đạp điện, thỉnh thoảng cũng sáng tác những bài thơ ủy mị và cô không tồn tại ông chồng.


Khoai lang chiên

tuy nhiên điều quan trọng nhất tôi muốn nói ở đây, rằng cô là một người bán những loại bánh tẩm bột. Cô bán thành phầm thái sẵn chuối, khoai lang hay ngô thành từng phần vừa đủ trước lúc nhúng chúng vào phần bột đã được pha loãng. tiếp theo đó, hỗn hợp này được đặt khôn khéo, từ từ vào trong chảo dầu sôi để tránh dầu bắn ra phía ngoài.

Phía trên của chảo dầu, cô bán thành phầm đặt những tấm giá gác để bánh ráo mỡ mà vẫn giữ vị nóng cho người tiêu dùng thưởng thức. Vậy là chiếc bánh thơm ngậy đã triển khai xong, và tôi chỉ chờ để làm quy trình ở đầu cuối. Tôi lấy một mẩu giấy báo và chọn cho mình một chiếc bánh từ giá đựng và thưởng thức vị giòn giòn, béo béo đặc trưng của loại bánh này.

Dầu thấm qua tờ giấy kẹp bánh và minh chứng và xác minh tôi sẽ tăng thêm vài kg, tuy nhiên có hề chi, tôi vẫn tiếp tục lấy cho mình chiếc thứ hai.

Bánh chiên

Chẳng mấy trở ngại để sở hữ cho mình một món món ăn ở thủ đô khi những người dân bán hàng dạo đem chúng đến mọi ngóc ngách đường kính trắng phố. những người dân bán bánh mì đội thúng lên đầu, những người dân bán hoa quả mang hai gánh hàng trên vai, xôi, ngô luộc, được chở bằng xe đạp điện và thỉnh thoảng tôi còn phát hiện những hàng bún bán dạo.

Một lần, tôi đang mua na của một người bán thành phầm dạo thì phát hiện cô bán bánh rán. có lẽ rằng trong đầu cô lúc đó xuất hiện ý nghĩ: “Nếu ông Tây phải trả 20.000 đồng cho một cân na thì tại sao không cho thêm nữa một.000 đồng nữa để sở hữ bánh của tớ?”.

Đối với những người dân bán dạo, hành vi mua bất thình lình không dự trù trước của người tiêu dùng đóng vai trò quan trọng. Và tôi thỉnh thoảng cũng tự thưởng cho mình một xiên bánh chiên nằm ngoài kế hoạch, nó rất ngon.

Xôi “cầu vồng”

Đó là một loại xôi mới mẻ quan trọng thường chỉ có ở vùng núi cao thuộc thị xã Sapa. Tôi vô tình nghe biết món ăn này trong chuyến hành trình dài không đặt trước đến Sapa. sắc tố của xôi khiến cho tôi vô cùng tuyệt hảo và mùi vị của nó làm tôi nhớ mãi. Tôi thầm nghĩ có lẽ rằng đấy là nơi duy nhất trên toàn thị trường quốc tế tiết ra được món ăn rất dị như vậy.


Xôi ngũ sắc

Và thật vô tình, một lần nữa tôi lại sở hữu duyên với món xôi “xanh, đỏ, tím, vàng…” này ngay giữa lòng Thủ đô thủ đô. Địa chỉ: phố Mã Mây

Bánh cuốn “rổ”

Một buổi sáng Chủ nhật, tôi rảo bước trong khu chợ giữa phố cổ đông đúc ở thủ đô. Len giữa một lối đi hẹp, hai bên là hàng cá, hàng thịt, tai tôi tràn ngập những tiếng người nói, mặc cả, gọi nhau í ới và mũi “được” tận hưởng làn khói ống bô xe máy. người việt nam Nam có câu: “hai người thiếu nữ và một con vịt làm thành cái chợ”. Với khung tiền cảnh mắt, có lẽ rằng tôi nên sửa lại là nhiều người đàn và và một chiếc chợ tạo thành “quả bom tấn”.


Bánh cuốn chả

tuy nhiên toàn bộ những rõ ràng rõ ràng và đơn cử đó không khiến cho tôi bị phân tâm bởi một “trách nhiệm” lớn lao hơn, đó là thưởng thức bánh cuốn, món ăn mà tôi đã từng miêu tả, làm từ bột cán mỏng tanh manh và nấm, ăn lẫn chả quế và nước mắm nam ngư pha.

Tôi tận thưởng món bánh cuốn vừa lắng nghe cô thiếu nữ của người bán thành phầm yêu thích dạy mẹ những số lượng bằng tiếng Anh, 3.000, 5.000, 7.000… Với những mùi vị tươi ngon quyện vào nhau, đấy là một trong những buổi tiệc giá trị nhất mà tôi từng thưởng thức.

Bánh trứng sữa caramen

Trước khi thưởng thức món caramen, tôi đã dành ra năm phút để bày tỏ sự ngưỡng mộ món bánh mịn, mềm tuyệt vời nhất này. Từ mọi tầm nhìn, có vẻ như như nó không hề có một ít ít “tì vết”, màu vàng óng của kem trứng, màu nâu đỏ của coffe “lung linh” dưới tia nắng mặt trời. Chiếc bánh hình nón cụt này khiến cho tôi như bị thôi miên. Tôi gần như thể không thích phá vỡ sự “hoàn hảo” đó.

Thế rồi, tôi cũng quyết định hành vi dùng thìa để thưởng thức. Thật không thể tin nổi, món caramen mát lạnh “lướt” qua môi tôi và tan chảy trong miệng, để lại vị ngọt của sữa, vị ngậy của trứng và vị đăng đắng của cháy coffe.

Dù khung cảnh quán rất đơn sơ, chỉ có mấy chiếc ghế nhựa đặt trên vỉa hè, tuy nhiên không vì thế vị ngon của caramen giảm sút. Tôi không chắc tại sao người thủ đô trọn vẹn rất có thể làm ra món bánh caramen tuyệt vời đến vậy tuy nhiên chắc chắc tôi sẽ trở lại đây nhiều lần nữa.

Bánh rán “bóng chày”

Gói trong những tờ giấy in, những “quả bóng” làm từ bột gạo này được bày bán thành phầm ngày trong ngõ nghách nơi có quán ăn quán ăn tôi thường dùng bữa trưa. Tôi có thói quen quan sát những người dân bán thành phầm trên đường kính trắng đã ba trong năm này và ngày thời điểm ngày hôm nay, trong những lúc chờ người fan cùng phòng, tôi quyết định hành vi thử một chiếc bánh rán với giá rẻ bất thần.

Chọn cho mình chiếc bánh rán ngọt như “quả bóng chày” nóng hổi, tôi từ từ tò mò phần nhân bánh là một hỗn hợp đậu xanh, đường kính trắng và dừa, xung quanh là vỏ bánh nặn từ bột gạo rán giòn. Những hạt vừng được rắc xung quanh tạo độ “thú vị” cho chiếc bánh. Một loại khác mà tôi nghe người bán thành phầm giới thiệu, đó là bánh rán mặn, với “thân hình” dài ra không riêng gì có thế và phần nhân làm từ thịt và nấm.

Tôi như bị thôi miên trước những động tác thuần thục của cô bán thành phầm, nặn bánh, trộn nhân, rán bánh, trở bánh, không khác gì một nghệ sĩ “xiếc” điêu luyện.

Sắn nóng

Cây sắn là loài thực vật thuộc họ rau xanh củ, được tận dụng thường xuyên trong thời kỳ trận chiến tranh cũng như khi Việt Nam đứng trước nạn đói. thời đại này, nó đang trở thành món ăn dạo thịnh hành và yêu thích của nhiều người dân Hà Nội, mới mẻ quan trọng vào trong ngày đông.

Đi dạo quanh những tuyến phố thủ đô về tối, tổng thể mọi người trọn vẹn rất có thể giản dị và đơn thuần phát hiện những chiếc xe đẩy bốc khói nghi ngút, minh chứng và xác minh đó là kiểu xe bán sắn quen thuộc. Những củ sắn trắng nõn, thơm ngào ngạt, được nấu chín đều dừa sợi và giữ ấm trong một nồi nhôm lớn với phòng bếp than ở phía dưới. Món sắn dân dã và bình dị này trọn vẹn rất có thể làm “say lòng” ngẫu nhiên khác quốc tế nào đến với thủ đô.

                                                                                                                                    Theo CATPHCM

 

Leave a Reply

Your email address will not be published.