Rau cho người nghèo bán ở chợ nào cũng được, mua 5.000 về ăn đã trở thành đặc sản.

Ẩm thực
Rate this post

Dưa hấu – dân dã nhưng dễ gây “thương nhớ”. Ảnh: MC

Trời lạnh thế này mà được ăn đồ quê!

Thèm món xào. Nhưng hãy nhớ là một chủ đề ngọt ngào.

Ở Huế, hầu như chợ nào cũng bán dưa. Mua khoảng 5.000 đồng là ngất ngây.

Tôi chắc chắn, đây là món ăn của vùng quê. Vì vậy, nó là thức ăn của người nghèo! Vỏ được cắt thành từng miếng, tước nhỏ rồi ướp muối. Mua một quả dưa lụa xanh, không màu về xào với mỡ, rắc một chút ớt bột. Đĩa môn xào còn nóng hổi ăn với cơm nóng hổi, ​​thuộc loại… ngon, bổ, rẻ. Nói vậy nhưng không hẳn là tốt. Nhưng ngon và lạ miệng thì phải. Và có thể nó cũng là chất xơ giúp tiêu hóa tốt hơn.

Hôm qua thèm ăn, lạ miệng ăn thử xem thế nào nên chiều nay bảo chị gái nấu canh mướp. Tôi ra chợ gần nhà chọn thêm những quả dưa chín, ngả sang màu vàng. Tôm băm nhuyễn, thêm chút nước dùng. Không vội, hãy để thị giác và khứu giác trước, chỉ để làn khói mỏng từ cái bát bay lên… Và nó bảo… đừng kìm lại.

Ở Huế thì hiếm, nhưng ở quê tôi, hễ nấu lẩu cá, nhất là cá lóc thì có hai loại rau không thể thiếu trong gia vị đó là ngò gai và mạch môn. Cắt phần cùi ngọt, tước bỏ lớp lụa bên ngoài. Không cần dùng dao để bẻ thành từng miếng. Vỏ bọc màu trắng sữa. Chỉ cần nhúng nó vào nước dùng. Ngò tây tạo mùi thơm, còn lá mạch môn sẽ hấp thụ mùi thơm đó và vị ngọt của cá. Vì vậy, có khi ăn rau còn ngon hơn cả cá.

Ở Huế có lẽ mon được dùng nhiều nhất là món cơm hến. Trước đây, có lẽ mỗi lần ai muốn bán cơm hến đều phải tự làm rau. Bây giờ chuyên biệt. Có người làm rau cung cấp cơm hến cho các nhà hàng. Ở Cồn Hến (Vic Da) có nhiều gia đình chuyên sản xuất mạch môn. Có nhà có đến năm bảy người cùng làm. Đến đây mới thấy sức tiêu thụ cơm hến ở thành phố này không hề ít. Cơm hến cũng là một món ăn đồng quê. Bây giờ đã trở thành một đặc sản, nó đã là một phần của ẩm thực Huế phục vụ du khách!

Đó là cách bạn biết, nếu là đồ ăn thì đừng nói đến chuyện xa xỉ. Ăn là để no, ngon, để … Nhưng đôi khi ăn không phải chỉ có vậy. Có người ăn để nhớ về quá khứ. Có nhiều cách khác nhau để nhớ về những ngày xưa, những ngày quần đùi áo số; Cái thời mà món ăn nghèo nàn, nhưng nhiều hương vị gắn bó với con người suốt cuộc đời. Tôi có một người bạn là kiến ​​trúc sư, giảng dạy tại trường Đại học Kiến trúc TP. Hồ Chí Minh đến từ Huế. Anh cho biết, mỗi lần về quê, anh đều đòi ăn món cá nục kho khô chỉ to bằng ngón tay cái. Nó thèm hương vị của món om ớt xanh. Thèm cái vị béo ngọt của cá nục. Rõ là thèm hương vị xưa của những ngày đông giá rét mà mẹ nấu cho! Đã giàu, giàu rồi, tóc bạc phơ, nhưng hình cũ mới như mới hôm qua …

Tôi ngồi giải thích vì sao nhiều người nhớ chuyện cũ. Xưa là vùng nông thôn, nơi có thị tứ. Những người xa quê hương, nơi chôn rau cắt rốn thì càng nhớ nhung da diết. Nhưng có bao nhiêu người hài lòng về nhà !? Nếu không nhớ về quá khứ, có lẽ không có khung trời, mỗi dịp Tết đến, nhiều người Việt Nam dù ở tận “miền Tây của Trung Quốc” lại nấu một nồi bánh chưng, bánh tét, dưa hành. Ở Vinh Hiền (Phú Lộc) có một cơ sở chuyên làm bánh khiên ngưu. Mỗi dịp Tết đến là những chuyến xe tải chở bánh về cung cấp cho thị trường TP. Hồ Chí Minh. Làm thế nào để bạn nói rằng bạn không nhớ?

Đó là lý do tại sao dù thừa đến đâu, các loại thực phẩm hoang dã vẫn ngang nhiên tồn tại. Đi chợ một lần, chúng ta sẽ thấy không thiếu nguyên liệu nào cho những món ăn xưa. Nhưng chắc chắn, đó là những món ăn gắn với dân làng, gắn với người nghèo.

Leave a Reply

Your email address will not be published.