So đũa tại nhà … – Tuổi Trẻ Online

Ẩm thực
Rate this post



Thúng bông so đũa trong vườn nhà – Ảnh: TTXVN

Chiều đã bắt đầu buông trên sông Hậu, những làn nước tung bay khiến những du khách lỡ lịch có chút hoang mang. Một người trong nhóm nhờ cô lái đò, tìm một quán ăn bên sông để ghé ăn tối nhưng xung quanh không có ai.

Thấy mọi người đã đói, người lái đò rụt rè bảo “hay là các anh về chơi nhà mình có rổ bông gòn, muốn ăn gì thì làm cho nhanh”.

Giỏ bông nhỏ xíu mà lũ trẻ vừa hái lúc chiều đã tranh thủ nhặt từng trái tim bé xíu còn trắng, xanh, mơn mởn. Bà khiêng tấm tranh từ xuồng vào nhà, nói có cua sẵn nên “cứ để nồi canh chua ăn cho đỡ ngán”.

Ghẹ rửa sạch, bóc bỏ vỏ, cho vào nồi nước sôi, cho ít me vào giã nát, nêm nước mắm ngon và một ít đường, sau hè đổ bông và ngọn rau thơm vào. xuống.

Bữa cơm đơn giản hôm trước chỉ có nồi canh chua và nồi canh rong biển mà ngon quá đi mất. Màu trắng của bông làm nền cho màu đỏ của ghẹ đậm đà, hấp dẫn.

Gắp miếng chà bông cho vào miệng, sau cảm giác bùi bùi, vị ngọt từ từ thấm dần và lan tỏa… Chợt những thương nhớ ngày xưa ùa về.



Canh chua bông điên điển nấu ghẹ – Ảnh: TTXVN

Hồi đó, khi tôi lớn lên, tôi thấy một cây đũa cao mọc ở hiên sau. Có bông hầu như quanh năm nên những năm khó khăn, nó là món ăn luôn có mặt trong gia đình. Có hôm siêng năng, mấy anh em trèo lên mấy cành cao, móc từng ngọn để hái bông, hái đầy rổ.

Thịt cá ngày đó là món quá đắt đỏ nên bữa cơm của tôi thường chỉ có đũa xào, không có mỡ. Những ngày được nghỉ, bố và mấy anh em vác thùng đi bắt cua ngoài đồng bên con suối nhỏ gần nhà.

Chiến lợi phẩm mang về, những con ghẹ non mẹ lọc riêng để kho và xả ớt, những con ghẹ to chắc mẹ để dành nấu canh chua. Chỉ đơn giản vậy thôi nhưng đối với chúng tôi, đó là một bữa ăn ngon.

Sau này bố tôi vẫn “tự hào” bởi toàn ăn những món “đặc sản”, nên với đồng lương giáo viên còi cọc của bố mẹ tôi sau giải phóng, không đứa nào trong tám đứa trẻ bị còi xương, chậm lớn!

Nhưng trong số những món ăn được chế biến từ bông gòn, có lẽ ấn tượng nhất với tôi vẫn là món canh chua bông so đũa nấu với… chim sẻ, một món ăn mà cho đến bây giờ, mỗi khi nhắc lại, tôi vẫn cay xè mắt. .

Hồi đó, hè nào bố mẹ tôi cũng phải đi học chuyên nghiệp, chính trị ở trung tâm huyện, cách nhà 18 cây số. Đường không xa nhưng việc đi lại quá khó khăn và tốn kém nên họ thường đi ba bốn ngày hoặc chỉ cuối tuần.

Ở nhà, một lũ chúng tôi, đúng nghĩa là “trứng gà, trứng vịt”, đứa lớn thì “chăn dắt” đứa nhỏ trong khi mẹ tôi sinh được bốn anh lớn một dọc, bốn chị một dọc (chưa kể hai trong số bốn đứa trẻ). đó là “vỡ kế hoạch”, “em út hụt” và “maknae thực sự”), một số vẫn phải ôm trong tay.

Ở nhà, ngoài vườn đều dọn dẹp sạch sẽ, không riêng gì bầu bí, ngay cả rau dền cơm có khi không kịp phát triển. Không có món “mặn”, anh em tôi cải tiến bằng cách lấy súng cao su bắn chim, bắn chim cu rồi châm lửa, vặt lông, lột da lấy thịt rồi chấm muối tiêu chanh, chia từng con. một mảnh. chất bùi ”.

Sau này nhìn các món chim, chuột, tôi ngại “sắp xếp” cho bằng được, nhưng lúc đó chúng tôi cứ ăn cho thỏa thích.



Những món ăn đậm đà tình quê – Ảnh: TTXVN

Hôm đó, chim sẻ nấu canh chua bông so đũa để ăn trưa. Thịt chim ngon ngọt như thịt gà, nấu canh chua với me xanh… ngọt lịm. Trưa thứ bảy cuối tuần, may mắn được đón xe về sớm, bố mẹ tôi vừa về nhà đã khuất bóng.

Bước xuống bếp, mở nồi canh chua ra, nhìn thử những miếng thịt chim sẻ nhỏ xíu còn lẫn những bông gòn dưới đáy nồi, mẹ tôi bật khóc nghẹn ngào: “Trời ơi! Nó (tức là anh cả của tôi) nuôi “các con tôi” (những đứa trẻ trong gia đình) nên chắc chắn chúng sẽ… mọc hết lông! ”…

Tất cả chúng tôi đều lớn lên, được học hành, có công việc tử tế, và dù sống ở đâu, chúng tôi đều khao khát không khí gia đình mỗi cuối tuần. Thèm quây quần, thèm ăn những món ăn dân dã.

Còn tôi, dù không còn dám ăn thịt nướng, chim, chuột … nhưng mỗi lần đi chợ, nhìn thấy thúng bông, đũa bán ở góc chợ, ký ức xưa lại ùa về. …

Leave a Reply

Your email address will not be published.