Sống lại từ chính cuộc sống

Ẩm thực
Rate this post

Trên đời này có mấy ai hiểu được rằng bản thân vốn dĩ có thể mang lại phúc khí cho mình. Đó là sự thức tỉnh.

“Bất kể những điều đau đớn đã xảy ra trong quá khứ như thế nào, bạn vẫn có thể bắt đầu lại ngày hôm nay”. Nhưng “ngày mai” đó không đến với nhiều người. Trong không khí của ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước 30/4, nhiều câu chuyện lịch sử bi tráng đã được lặp lại. Trong đó, có một câu chuyện khiến người đọc ám ảnh, day dứt mãi. “Cái đêm khủng khiếp người mẹ giết con cứu cả làng đã gần nửa thế kỷ trôi qua, nhưng thời gian không thể xóa nhòa nỗi đau đó. Người mẹ đau đớn hóa điên, 46 năm vẫn ôm chiếc khăn từng quấn con, đi từ làng trên xuống làng dưới hát ru. Câu chuyện về người mẹ Lê Thị Nghè chôn sống con để cả làng không bị giặc phát hiện và thoát chết gần 50 năm vẫn chưa có hồi kết. Nỗi đau và nỗi đau mất con ấy khiến cô không thể bắt đầu lại cuộc sống của mình, thậm chí phát điên. Cuộc sống bây giờ không khác gì cái chết. Trên đời không ai muốn mình phải khổ sở như vậy. Trong cuộc sống này, ai mà không tìm kiếm bình yên và hạnh phúc. Nhưng bình yên thường đến sau những giông bão. Nhưng giông tố cuộc đời không phải ai cũng vượt qua được.

Giáo lý đầu tiên của Đức Phật khi Ngài thành đạo là Tứ Diệu Đế. “Four” có nghĩa là bốn. “Miracle” có nghĩa là kỳ diệu, kỳ diệu hoặc cao quý. Cuối cùng, “Truth” có nghĩa là sự thật hoặc sự thật. Vì vậy, “Tứ diệu đế” có nghĩa là bốn sự thật huyền hoặc bốn sự thật. “Bài kinh sau khi thành đạo của Đức Phật chỉ ra rằng đau khổ đã là một phần không thể thiếu của cuộc sống, rằng đau khổ có thể chấm dứt và luôn có cách để thoát khỏi nó.” . Vì vậy, nếu mọi người biết về giáo lý bí ẩn, có lẽ sẽ không có sự sống dường như cái chết. Cuộc sống mỗi ngày một quay nhanh hơn, chúng ta phản ứng với những biến cố trong cuộc sống như một thói quen bình thường đến tầm thường mà không nhận ra rằng tâm hồn mình đã quá mệt mỏi và kiệt quệ. Chúng ta sống mà không biết rằng đôi khi trong chính cuộc đời này, chúng ta cần được hồi sinh.

“Tin buồn ngày mẹ mang nặng đẻ đau” (Gọi tên bốn mùa – Trịnh Công Sơn). Ngay từ khi sự sống được hình thành, đau khổ đã theo đó mà phôi thai. Cũng chính trong “Tứ diệu đế” mà Tử Tôn đã chỉ ra tám loại khổ: Sinh khổ, Lão khổ, Bệnh tật khổ đau, Sinh tử khổ, Yêu xa lìa khổ, Tìm không được khổ, Oán, Khổ, và Ngũ. Ấm áp của Đau khổ. Bên cạnh những câu chuyện chiến tranh vẫn còn đó dư âm đau thương cho đến ngày nay, cuộc sống luôn có muôn ngàn phương trời, đi đâu ta cũng gặp được trái tim của bao người.

Trong cuốn sách “Sống cũng phải hồi sinh” của tác giả Tánh Pháp (Tâm hồn) có những trang chia sẻ về “những người mẹ cần được hồi sinh”. Đó là những trường hợp mẹ bị sẩy thai do lỗi cố ý hoặc vô ý của chính mình từ quá khứ. Tác giả bài viết cũng chia sẻ rằng: “Và khi đến nghĩa trang thai nhi của giáo xứ Thanh Xuân (Bảo Lộc), giáo dân đã lập đàn dành cho sản phụ gặp nạn, trên cổng có khắc dòng chữ: Nơi an nghỉ chờ đợi. Ngày sống lại. Con số hàng vạn thai nhi đang yên nghỉ ở đây khiến tôi rất bàng hoàng, vì còn rất nhiều nghĩa trang thai nhi khác trên đất nước ta với số lượng lớn hơn. có lẽ đang sống trong nhiều dằn vặt. ” Mà đã gọi là dằn vặt thì dù qua bao nhiêu năm tháng cũng không thể xóa bỏ. Cũng giống như sau đại dịch khủng khiếp, tính đến rạng sáng ngày 10/1/2022 (giờ Việt Nam), thế giới đã ghi nhận tổng cộng hơn 5,5 triệu người chết. [3]. Điều đó có nghĩa là một nơi nào đó trên thế giới có hơn 5 triệu nỗi đau của sinh và tử. Người mất rồi cũng không còn, mà người ở lại cũng có lúc đau khổ khôn nguôi. Họ đau khổ vì khi còn sống, họ không quan tâm và yêu thương nhau nhiều hơn. Họ đau khổ vì hoàn cảnh trớ trêu nên dằn vặt mãi không lối thoát. Hóa ra, sự sống lại bây giờ cần cho người sống hơn là người chết. Thế thì, cuộc đời này thật không đáng sống. Chúng ta sinh ra để làm gì khi luôn bị bao trùm trong chữ khổ?

Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã từng nói: “Điều khiến chúng ta đau khổ là muốn mọi thứ tồn tại mãi mãi, khi chúng không tồn tại”. Vâng, con người đau khổ vì những định kiến ​​của chính họ. Suy cho cùng, vì cái “muốn” mà có cái “khổ”. Chúng ta muốn mãi mãi sung túc, mãi hạnh phúc bên những người thân yêu, mãi mãi thành công và giữ vững địa vị, … Khi chúng ta cứ mãi trôi lăn trong cuộc sống để lấp đầy cuộc sống của mình với những giá trị vật chất mà chúng ta quên mất đi phần giá trị. đối đãi tâm linh, ta càng chôn vùi cuộc đời trong đêm đau khổ.

16

“Mỗi vết thương là một sự trưởng thành.” Nếu nói cuộc sống là một phương trình hóa học, thì đau khổ là chất xúc tác không thể thiếu để mang lại một kết quả tốt đẹp. Bạn không hề đọc nhầm đâu. Mọi người không muốn đau khổ, nhưng thực ra chúng ta cần phải đau khổ. Chỉ trong những ngày khó khăn, bạn mới trân trọng những giây phút bình yên, và từ đó, sức mạnh nội tâm mới được khơi dậy để phát huy. “Thuyền to, sóng lớn” và nếu không vượt qua được sóng gió của đại dương thì làm sao đến được bến bờ bình yên? Cuộc đời này tôi đã đến và tôi đã đau khổ để nhận ra rằng của cải vật chất không phải là mục đích tồn tại của chúng ta. Bạn thử nghĩ xem, từ chiếc xe, căn nhà, sổ tiết kiệm,… liệu có còn là của bạn khi nhắm mắt xuôi tay? Rõ ràng chúng ta là chủ sở hữu của tài sản, nhưng cuối cùng thì quyền sở hữu đó là hữu hạn theo thời gian. Liệu những người tôi yêu thương hoặc gia đình tôi cuối cùng có được không ?! Vậy chúng ta có gì trong cuộc đời này? Đó là sự an tâm. Bình yên ấy là bất biến giữa cuộc đời luôn đổi thay. Cũng như chúng ta nên ý thức rằng mọi việc xảy đến với mình đều không nằm ngoài quy luật nhân quả, vì vậy hãy thôi than thở, than phiền và hãy thực hiện bước đầu tiên trên hành trình “hồi sinh từ chính cuộc sống” này. .

Thực ra có rất nhiều nhân duyên để con người quay về cúi đầu dưới ánh vàng Tam bảo, nhưng nguyên nhân lớn nhất không thể không kể đến chữ khổ. Hoặc, khi chúng ta đã quá tuyệt vọng, không còn lối thoát, chúng ta phải nương tựa vào đạo. Rồi từ đó nỗ lực đi lên. “Người Phật tử chân chính nên nhớ rằng lòng từ bi là phương thuốc huyền diệu chữa khỏi mọi bệnh tật và khổ đau trong cuộc sống, nhờ thực hành giữ giới, thiền định và buông bỏ” (Thầy Thích Đạt Ma Phổ Giác).

Cũng như Kinh Pháp Cú 190-191, nó dạy:

Nếu bạn quy y Phật, Pháp và Tăng

Chỉ phần trí tuệ mới tôn vinh điều kỳ diệu

Hiểu được Bốn sự thật sâu sắc:

Biết thế nào là đau khổ thế gian,

Hiểu được nguồn gốc của sự đau khổ đó,

Biết cách để chấm dứt đau khổ

Biết Bát Chánh Đạo tuyệt vời

Tám con đường đích thực mọi người nên làm theo.

Chúng ta thường lầm tưởng rằng cuộc sống sẽ bình yên khi thôi đau khổ. Nhưng lời dạy vượt thời gian của Đấng Chí Tôn đã chỉ ra những điều mang lại đau khổ trên thế giới này không có hồi kết. Có thể những gì chúng ta có thể kết thúc là những đau khổ mà chúng ta cho là phải gánh chịu. Ngày chúng ta thức dậy là ngày chúng ta nhận ra rằng: Khi chúng ta tìm thấy bình yên giữa những bất an, thì cuộc sống mới bắt đầu tươi đẹp. “Diệt khổ” thực chất là tiêu diệt những ham muốn của con người, xóa bỏ những u mê, bám víu trong tâm thức để bắt đầu trên con đường tu tập. Sự hồi sinh ở đây không nói về cái chết thể xác, mà là sự sống lại cho phần hồn kiệt quệ. Nhờ sự hồi sinh này, cuộc sống của mọi người sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Nhiều người thường lầm tưởng rằng phải quy y Tam Bảo, là một Phật tử thuần thành thì phải ăn chay trường mới tu hành được. Vậy có bao nhiêu người trong cuộc đời này có thể thực sự đến gần với lời Phật dạy? Còn những người ngoài kia thì sao? Thực ra như Thầy Thích Đạt Ma Phổ Giác đã nói: Giữ giới – thiền định – buông bỏ; Với những phương pháp này, linh hồn của chúng ta sẽ được hồi sinh. Khi chúng ta được hồi sinh với một tâm hồn vững vàng biết an trụ trong thực tại, thì khi đau khổ ập đến, chúng ta vẫn thấy mình ngập tràn hạnh phúc và bình an.

17

Thiền chánh niệm với vô ngã

Nhưng có lẽ trước khi đủ tỉnh ngộ để hồi sinh, mỗi người cần trau dồi trí tuệ. Nếu không hiểu sự thật của đời sống tâm linh là gì, chúng ta sẽ không thể đặt viên đá đầu tiên trong kim tự tháp thức tỉnh của chính mình. Khi có đủ trí tuệ để đối diện với sự thật, chúng ta cũng phải có dũng khí thừa nhận sự tồn tại của sự thật đó để buông bỏ. Vì vậy, ở đây chúng ta hiểu rằng: Khi nói đến sự phục sinh, chúng ta phải tự hỏi mình có thực sự muốn được sống lại không?

Kinh Phước Đức từng dạy:

“Sống cần cù, tỉnh táo

Tìm hiểu sự thật bí ẩn

Nhận ra Niết bàn

Là công lao lớn nhất ”.

Trên đời này có mấy ai hiểu được rằng bản thân vốn dĩ có thể mang lại phúc khí cho mình. Đó là sự thức tỉnh.

18

Tỉnh táo để thấy rằng, trong đau khổ của cuộc đời, không ai là không trải qua. Dù xuất phát điểm của mỗi người là đâu, thì không ai tránh khỏi đau khổ. Những người có đủ của cải vật chất sẽ phải gánh chịu hậu quả của họ. Những người thiếu thốn sẽ phải chịu đựng những khúc mắc mà cuộc sống mang lại. Nhưng trớ trêu là thà trôi trong bể khổ, người ta hiếm khi trả giá cho sự bình yên. “Trên đời cái gì cũng có giá của nó, ít ai hoàn hảo cả. Có được cái này, phải mất cái kia, nhận nhiều, cho tất cả, muốn thành công và hạnh phúc lâu dài, chúng ta phải trả giá bằng sự nỗ lực và kiên trì bền bỉ ”(Thầy Thích Đạt Ma Phổ Giác) .Để thoát khỏi đau khổ không phải là không có cách, muốn hồi sinh từ một chồi non héo úa phải nén nỗi đau thành sức mạnh đâm chồi, bén rễ “Thép đã tôi thế đấy”.

Đó là hy sinh những giờ vui chơi bình thường và thoáng qua để dành thời gian hướng nội bằng những giờ thiền định. Hy sinh niềm vui vì lợi ích của một lối sống lành mạnh. Hi sinh trò giải trí của bản thân để áp chế những ngày luyện tập của tôi. Hy sinh những buổi ngồi tán gẫu vô bổ để trở về với thân – tâm – khẩu – mỹ. Để từ gian khó vực dậy tâm hồn trong sáng, tươi đẹp. Cho những ngày giông bão, không còn một cơn gió nào nữa. Vì một cuộc sống được sống có ý nghĩa hơn. Trong suốt cuộc đời, hãy ngừng lãng phí thời gian.

Leave a Reply

Your email address will not be published.