Tôi tìm cách “chạm đất, đầu vẫn bay được”!

Ẩm thực
Rate this post

Trước khi trò chuyện, anh hẹn: “Chuyện gia đình anh không trả lời!”. Đời tư kín tiếng nhưng nữ biên tập viên này nổi tiếng là người kể đủ thứ chuyện khi làm báo.

Biên tập viên Anh Tuấn

“Tim đập, chân run” khi lần đầu tiên anh dẫn dắt sân khấu

Học nghệ thuật từ nhỏ, từ bỏ mọi thứ để theo truyền hình, bạn có bao giờ hối hận?

Mọi quyết định trong cuộc sống, tôi hiếm khi hối hận. Mỗi quyết định đều mang đến cho tôi một ngã rẽ có thể thấy trước hoặc không, việc của tôi là phải quyết tâm đi hết con đường.

Một số bạn bè nước ngoài khi nghe tin tôi giành được học bổng 4 năm tại Đại học Âm nhạc Berklee đã vô cùng ngạc nhiên. Biết tôi bỏ cuộc, họ nói tôi bị điên. Thực tế, họ không đứng ở góc độ riêng để nhìn nhận vấn đề.

Tất nhiên, nếu thời đó tôi đi học, có thể bây giờ tôi đã là một nghệ sĩ trong sáng hoặc rất nổi tiếng. Nhưng tôi không nhìn lại quá khứ và không bao giờ nghĩ “nếu” thì sao.

Làm truyền hình theo kiểu “tay trái” như vậy, chị có bao giờ thấy khó?

Trước đây, tôi học văn chương tầm thường, thích nghe nhạc, xem phim và cũng có năng khiếu âm nhạc. May mắn thay, sau khi tốt nghiệp, tôi làm công việc biên tập âm nhạc nên có thể làm mọi thứ theo đúng sở trường của mình. Hầu như không gặp khó khăn gì, có lẽ do tôi thích nghi tốt với môi trường làm báo.

Nhưng công việc MC thì hoàn toàn khác. Tôi thường mở nhạc, chỉ nhắm mắt và tập trung nghe nhạc, còn MC thì chủ yếu nói chuyện. Tôi đã rất bối rối. Đến bây giờ, tôi vẫn cảm thấy khả năng nói của mình không được như nhiều người.

Lần đầu vào đài, được giao dẫn dắt sân khấu, tôi “tim đập chân run”, sợ mình nói sai. Tôi cố gắng học hỏi, học hỏi rất nhiều điều. Cũng rất may mắn, tôi được tham gia các lớp đào tạo MC, từ cách ứng biến, giọng điệu, cách diễn đạt… cùng các chuyên gia nước ngoài.

Sau 25 năm làm nghề, bạn đã bao giờ bị “tai nạn lao động”?

Tai nạn cho đến nay thường chỉ là hài hước. Chẳng hạn, khi dẫn, MC phải đeo tai nghe để nghe hiệu lệnh từ đạo diễn. Nhiều khi mất tập trung, tôi luôn theo sát đạo diễn.

Tôi có 11 năm dẫn chương trình “Nối vòng tay lớn” được truyền hình trực tiếp, nhiều đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước tham dự, mắc sai sót, dù chỉ một dấu phẩy cũng rất nguy hiểm. Với những chương trình như vậy, phải tập trung cao độ, không được phép để xảy ra sai sót.

Tôi là người cầu toàn, có sai sót gì cũng sẽ rất hối hận. Tôi nhớ có lần trong một buổi biểu diễn, trong tiềm thức tôi nói theo kịch bản mà không biết kịch bản sai tên nhạc sĩ. Sau đó, tôi đã cố gắng liên lạc để xin lỗi và thừa nhận sự thiếu sót. Anh ấy đã rất cởi mở để chấp nhận và vẫn yêu tôi cho đến ngày nay.

Gia đình là số 1

Gác lại công việc của một nhà báo, nghệ sĩ Anh Tuấn là người như thế nào?

Vẫn là Anh Tuấn, nhưng tôi tách biệt những người tôi được phép, theo tiêu chuẩn trong từng trường hợp.

Tôi có thể đắm chìm trong những giấc mơ bay bổng, đôi khi cho phép mình mơ. Tôi có thể lái xe về vùng nông thôn để ngắm những cánh đồng trập trùng, hoặc đến lâu đài và tưởng tượng mình là một hoàng tử (cười). Tôi được phép, phải không?

Nhưng một nhà sản xuất, đạo diễn Anh Tuấn lại vô cùng khó tính và kiên quyết. Có lẽ, tôi thừa hưởng tính cách này của bố (PGS.TS. NGND Vũ Hướng – PV). Tôi thẳng tính, nói ra điều gì nên rất dễ làm người khác buồn. Vì vậy, tôi luôn phải nhắc nhở mọi người làm việc với mình không được tự cao tự đại.

Nghề báo giúp tôi tiếp xúc với nhiều người, mở mang kiến ​​thức về xã hội và các mối quan hệ.
Bản thân tôi làm nhiều vai trò như nghệ sĩ, nhà sản xuất, nhà báo… Nghệ sĩ có thể “bay”, nhưng nhà báo thì phải chạm đất.
Tôi cố gắng dung hòa hai tính cách đó, làm sao để chạm đất nhưng tâm hồn tôi vẫn có thể bay theo cách của riêng mình.

Biên tập viên Anh Tuấn

Không chỉ thẳng thắn, bạn còn rất “khùng”?

Khùng! Tôi đã từng chạy xe máy với tốc độ 230km / h trong sân bay cũ, điều đó có điên rồ không? (cười). Nhưng trong kinh doanh, tôi rất nghiêm túc và bài bản, để mọi người khi làm việc với tôi đều cảm thấy an tâm.

Tôi luôn tự nhận mình là người có thể điên nhưng cũng rất lý trí. Tôi đã sản xuất nhiều chương trình để đưa nghệ sĩ nước ngoài đến Việt Nam. Công việc đó phải chính xác tuyệt đối, không được cho một cái đầu nhõng nhẽo.

Bạn cũng rất lý trí để không bị cuốn theo sự nổi tiếng và mất đi sự riêng tư?

Cái này có lẽ do tính cách của mỗi người. Khi còn bé, tôi hơi nhút nhát. Bố mẹ tôi thường xuyên đi công tác nên tôi thường phải ở một mình. Vì vậy, tôi không tâm sự với ai và thích những chuyện riêng tư.

Càng trưởng thành, tôi càng muốn giữ điều đó. Gia đình, cuộc sống cá nhân là của anh ấy. Với tôi, gia đình rất thiêng liêng. Bất cứ điều gì động chạm đến gia đình tôi theo hướng tiêu cực, tôi đều khó chịu và nghĩ rằng mình sẽ làm mọi người buồn.

Vậy để công chúng biết đến một MC Anh Tuấn, là đạo diễn, nhà sản xuất, nhà kinh doanh và luôn coi gia đình là số 1. Vậy là đủ!

Nhưng bạn là người nổi tiếng, việc giữ gìn góc riêng tư của mình hẳn không hề đơn giản?

Ai biết thì chỉ mình với, còn mình sẽ không nói đâu. Trước đây, khi đi làm về, tôi thường chào những người thợ làm đêm. Một phụ nữ hỏi: “Khi một người nổi tiếng đi khắp nơi, họ chào?”. Tôi trả lời: “Bỏ lại danh lợi, anh cũng chỉ là một con người”.

Tôi nghĩ mình may mắn, nhưng không có nghĩa là tôi khác biệt với những người khác. Bình thường, tôi có thể mặc quần đùi, áo phông, ăn mặc hở hang ra đường mà không ai biết tôi là ai. Nhiều người nói tôi nổi tiếng mà không giữ hình ảnh. Không vấn đề gì! Tôi không phải là người giữ hình ảnh.

Đó là lý do tại sao cho đến bây giờ, tôi vẫn không bao giờ trang điểm trên màn ảnh. Gương mặt như thế nào thì tôi sẽ thể hiện như vậy và ngay cả khi ốm đau, mệt mỏi tôi cũng để khán giả thấy được điều đó. Có thể điều này không đúng với truyền hình, nhưng tôi không thích thứ gì đó giả tạo.

Có nhiều bạn mới giàu!

Biên tập viên Anh Tuấn: Tôi tìm cách để

Không chỉ là một nhà báo, Anh Tuấn còn là một nghệ sĩ, nhà sản xuất

Bạn đã bao giờ quyết định rằng bạn muốn trở thành một nghệ sĩ hay một nhà báo chưa?

Tôi vẫn xác định mình là nhà báo làm văn hóa. 25 năm cầm thẻ nhà báo là một khoảng thời gian dài. Nếu bạn không yêu công việc của mình thì khó có thể duy trì được đến bây giờ.

Tôi may mắn được hoạt động trong lĩnh vực báo chí văn hóa nên làm báo, nhưng học cái gì tôi cũng làm được. Tôi luôn cảm ơn số phận đã đưa tôi đến những chân trời mới.

Báo chí có đủ để làm cho bạn giàu có?

Định nghĩa về giàu và nghèo là khá vô hạn. Một số người nói rằng chỉ cần đủ sống là được, một số cho rằng mình có kiến ​​thức phong phú, và một số định lượng nó bằng tiền. Tôi không có định nghĩa thế nào là giàu, tôi chỉ thấy, nhiều bạn đã giàu rồi. Khi gặp khó khăn hay lúc vui vẻ, tôi hạnh phúc khi có người chia sẻ.

Có thể, mọi người nói tôi sáo rỗng, hình thức, nhưng tôi nghĩ vậy. Tất nhiên, tôi là dân kinh doanh và hiện tại vẫn đi làm thêm.

Và nổi tiếng nhờ nghề báo mang lại cho bạn nhiều thuận lợi khi kinh doanh?

Là một phóng viên ảnh, được nổi tiếng là một may mắn. Được mọi người biết đến và yêu mến nên khi kinh doanh liên quan đến họ có lẽ chúng tôi sẽ được ưu ái hơn. Ngược lại, xuất hiện nhiều trên truyền hình trong lĩnh vực nghệ thuật, cũng có người nghi ngờ khả năng kinh doanh của tôi. Có thể, họ nghĩ rằng họ chỉ là những người để giải trí và chỉ để chơi cùng.

Nhưng đối với tôi, điều đó không quan trọng. Trong kinh doanh, tôi thích sự thẳng thắn và không để tình cảm cản trở. Tôi chơi với nhiều người bạn làm ăn rất giỏi, nhưng không đòi hỏi ở họ điều gì.

Cảm ơn bạn!

Leave a Reply

Your email address will not be published.