Ăn bún với quạt

Ẩm thực
Rate this post

Nhận được tin nhắn từ Chris – một người bạn từ Đức mà tôi không gặp trong 8 năm sau khi anh ấy trở về nước, tôi hoàn toàn bất ngờ. Cách đây 8 năm Chris được cử sang chi nhánh tại Việt Nam và đã ở đây được hơn 3 năm, anh cũng có thể bập bẹ nhiều câu tiếng Việt vui nhộn, thậm chí còn biết ăn mắm tép chưng thịt. Chris thích Việt Nam và những món ăn đặc sản của đất nước hình chữ S này nên khi ra đi, anh tiếc nuối mãi không thôi.

“Khi đến Sài Gòn, hãy lên kế hoạch muốn ăn gì, tôi sẽ là người dẫn đường cho bạn.”

“Chắc chắn rồi,” anh ta đáp lại với một khuôn mặt cười.

Tôi đã lên danh sách những món ăn nổi bật mang phong vị riêng của thành phố này như cơm tấm, phở, bún bò Huế, bún riêu… Nhưng không ngờ ngay lần gặp đầu tiên Chris đã gợi ý. : “Ăn bún chả quạt”.

Bún chả quạt mà anh nói thực chất là bún nướng than hoa – món ăn quen thuộc của người Bắc du nhập vào Nam. Món này khác với bún thịt nướng, bún thịt nướng. Nó là thịt băm được vo viên hoặc làm ẩm với thịt xông khói, nướng trên than nóng. Người ta kẹp thịt vào vỉ sắt rồi đặt lên bếp, dùng quạt thổi, mùi khét lẹt cả phố.

Bún chả được ăn kèm với rau sống, nước mắm đặc biệt với đu đủ xanh, cà rốt ngâm chua, tỏi ớt để tăng thêm hương vị. Chỉ cần thêm chút ớt bột vào bát thịt nướng chan nước mắm rồi chấm vào miếng bún tươi là thực khách không thể dừng đũa.

Sài Gòn bây giờ có nhiều quán nướng thịt bằng lò điện, thịt mất mùi thơm của than hồng, lửa cháy rất riêng, quán mà tôi hay ăn nằm trên đường Lý Chính Thắng, là một trong những nơi vẫn còn sử dụng một bếp than để nướng thịt. .

Trước đây quán có bếp phía trước, khách ngồi ăn trong nhà, đi qua đoạn này phải chạy chậm lại, hít hà miếng thịt mới ngon, giờ khách đông ngày càng nhiều, chủ nhà cho thuê không gian đối diện và được mát và thoáng. Trời trong và có gió, thật lý tưởng.

Chris và tôi gọi hai phần bún chả, và lại gọi thêm chả giò. Chả giò ở đây đặc biệt lắm, có hai loại là chả giò tôm thịt và chả giò cua, mỗi thứ một viên nhỏ vừa ăn, hương vị cũng chất lượng. Quán còn có bánh tôm nhưng phải hẹn bữa khác vì no quá.

Mình đã từng ra Hà Nội ăn bún chả, có thể nói quán giữ được hương vị nguyên bản của món ăn, cách nêm nếm vừa vặn với người Sài Gòn. Chủ quán còn mang về những thức uống đặc trưng của Hà Nội xa xôi như ô mai ngâm, sấu ngâm. Ăn một tô bún chả, nhâm nhi ly nước sấu chua ngọt và tận hưởng làn gió mát của trời thì quả thật không còn gì thú vị bằng.

Nhìn Chris khéo léo dùng đũa gắp bún và không ngần ngại ăn tỏi ngâm, tôi phì cười trêu rằng kiếp trước anh là công dân Việt Nam nên giờ mê văn hóa, ẩm thực Việt đến thế.

Có lẽ vậy, ”Chris cười. “Nhưng dù không, khó ai có thể cưỡng lại những món ăn quê bạn, nó thật sự tinh tế và khiến người ta nhớ mãi, như tô bún riêu quạt này”.

Leave a Reply

Your email address will not be published.