Hãy để mỗi trang viết một chức năng nuôi dưỡng trái tim bạn

Ẩm thực
Rate this post

Không phải tự nhiên mà cứ đến ngày của nghề – 21/6 – ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, giới cầm bút lại kháo nhau – nhắc nhau: hãy giữ bút sắc, lòng trong, sáng. Bởi lẽ, nó là chất liệu để làm nên nghề và giữ cho nghề có thể chống chọi với cám dỗ cũng như sự bình yên trong các tác phẩm của mình.

Thực tế, nghề báo cũng như bao nghề khác, trước hết là nghề để kiếm sống, sau đó mới là cống hiến. Nhà báo thường nói về độc giả – “khách hàng” của họ: Không có độc giả, tờ báo không thể sống theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Lúc đó người viết không biết viết cho ai đọc. Vì vậy, trong ngày lễ của nghề, người viết vẫn thường dành một khoảng thời gian để tri ân độc giả, những người đã cùng nhau làm báo, làm nên những sản phẩm mang tên báo.

Nhưng làm thế nào để có nhiều độc giả? Nếu coi báo chí là một loại hàng hóa, mỗi sản phẩm là món ăn tinh thần cho độc giả, thì các nhà báo cần nâng cao chất lượng sản phẩm của mình cả về hình thức và nội dung. Báo chí phải đẹp, nội dung phải truyền tải được những câu chuyện từ cuộc sống, đa chiều, phản ánh đủ mảng sáng tối, phản ánh những vấn đề nóng của người dân, đời sống của người dân để các cơ quan quản lý nhà nước có cơ chế, chính sách tốt hơn, đồng thời làm tâm hồn con người được giải thoát, có cái nhìn sâu sắc và độ lượng hơn …

Mọi người thường tò mò và thường đọc những nội dung giật gân. Vì vậy, có những trang viết mà người làm nghề phải “chạy” theo nhu cầu này. Đó là những trang báo chứa nội dung tiêu cực mà dân trong nghề vẫn cay đắng gọi là trang “cướp – hiếp – giết”, hay nội dung khai thác đời tư của nghệ sĩ, người nổi tiếng, những tai nạn thương tâm … Thời báo đa phương tiện, số lượt xem luôn là nỗi ám ảnh của ban biên tập; Với nhiều phóng viên, việc thu tiền dựa trên lượt xem cũng khiến họ đôi khi mất thiện chí vì nguồn không đủ … “nóng” để đưa.

Phỏng vấn và viết, chắt lọc ngôn từ để mỗi bài viết là một món ăn ngon cho người đọc là công việc của người viết. (Ảnh: LDL).

Một câu chuyện nhỏ được một đồng nghiệp chạy tin chia sẻ với người viết này – một lần được thông báo bị tai nạn giao thông, khi đến nơi thì tai nạn không quá khủng khiếp vì không có ai chết như nguồn tin cho biết. cung cấp – thời điểm đó, nhóm phóng viên của nhiều tờ báo đã “thất kinh” vì những tin tức tai nạn thông thường sẽ không được duyệt đăng. Trong lòng nhân ái thoáng qua, anh cho biết đôi khi vì cả tin mà anh trở nên vô cảm lúc nào không biết.

Thực ra, không phải chỉ có những ý kiến ​​như vừa nêu mới khiến chúng ta mất lòng nhân ái trong tác phẩm, mà ngay cả khi viết về một điều xấu, ngòi bút của chúng ta cũng có thể trở nên vô cảm nếu không nghĩ đến tác hại của cái xấu. nhiều thứ. miêu tả tội ác quá chi tiết, nói quá sâu về nhân thân hung thủ … Mối liên hệ giữa cái ác và cộng đồng đôi khi ở chỗ chúng ta tạo ra sự kích động cho toàn xã hội, khiến họ phẫn nộ và chửi bới. , “ném đá” đối tượng mà anh ta nhắc đến. Đặc biệt, trong thời đại mạng xã hội phát triển như hiện nay, mỗi nội dung được đăng tải có thể lan truyền rất nhanh, khiến người trong cuộc và người thân của họ khó có thể kiểm soát hết được.

Viết đủ để phản ánh và khiến người đọc nhận ra đây là người xấu, việc xấu cần tránh để không có thêm những dị bản này là việc của người viết. Và “ngòi bút sắc sảo” phải được thể hiện ngay ở đây, chứ không phải là đả kích để gieo phẫn nộ trong cộng đồng.

Nhưng để sắc bén ở khía cạnh khơi gợi từ tâm trong lòng người thì người ta phải có tấm lòng trong sáng và trí tuệ sáng suốt. Hai yếu tố này trong Phật giáo được thể hiện bằng Từ bi và Trí tuệ. Vì vậy, ở một khía cạnh nào đó, người viết cũng là người hướng con mắt của công chúng, nếu có đủ Bi và Trí thì sẽ viết được và chọn đăng những nội dung làm nao lòng người đọc, lắng nghe và xem mát mẻ, như thể Tiếp thêm năng lượng tốt, hạnh phúc.

Báo chí cũng là món ăn tinh thần nên mỗi nhà báo, mỗi người cầm bút cũng là một “đầu bếp”. Ai có ngòi bút sắc sảo, có tâm sáng, có lòng trong sáng sẽ chọn nguyên liệu sạch và chế biến những món ăn ngon, tốt cho sức khỏe. Tất nhiên, để làm được điều đó là phải đặt mình vào vai người đọc, chúng ta muốn ăn một món ăn thanh mát hay ăn những món ăn nặng nề, khó tiêu?

Thực tế, khi chúng ta viết, chúng ta dùng sức lực của mình để tạo ra một sản phẩm từ ngôn từ. Có người viết, đọc thấy nhẹ nhàng như được tưới hoa, nhưng cũng có người cảm thấy xao xuyến khi đọc. Để có những cây bút bổ dưỡng, nuôi dưỡng tâm hồn trong sáng cho người cầm bút là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của mỗi tòa soạn.

Sự chuyên nghiệp có thể được học và thực hành, nhưng trái tim của người viết là chất liệu từ sự tu dưỡng nội tâm.

Lưu Đình Long

Leave a Reply

Your email address will not be published.